Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2025
10 Năm Nhìn Lại Cùng "Tình Yêu - Giấc Mơ - Ngày Trở Về"
Tình Yêu - Giấc Mơ - Ngày Trở Về - CHAP 31
- Bây giờ bà muốn gì ở tôi?
Hãy thả mấy đứa nhỏ đi. - Ông Minh bước lên trước mặt bà Nguyệt nói.
- Ông nghĩ ông đủ cân trọng
để thay thế hết cho cả đám tụi nó? Một thằng con ngỗ ngược, một tên trợ lý hèn
mạt, một thằng đĩ đực và một con chó hoang? Tụi nó đáng để ông làm vậy à? - Đáp
lại lời ông Minh là một nụ cười nhạt thếch từ khóe miệng bà ta.
- BÀ NÓI HỌ LÀ GÌ? - Phong
giơ nắm đấm lao về phía trước khi nghe những từ ngữ thóa mạ kia.
- Aha. Mày định đánh tao?
Hãy nhìn sau lưng mày đã. - Nói rồi bà ta dùng cán của cái tẩu thuốc đang ngậm
trong mồm chỉ về phía sau lưng Phong.
- Bà... - Khi quay lại Phong
thấy từ lúc nào cả đám vệ sĩ đã vây quanh ông Minh, Duy, Văn Anh và Bánh Sữa.
Năm, sáu khẩu súng ngắn đang lăm lăm chĩa vào bọn họ.
- Ngoan ngoãn thì đứng yên.
May ra tao còn cho tụi nó chết đàng hoàng. Nếu không đừng trách.
- Kìa! Anh Phong. Đứng yên
đi anh. Nghe lời dì. Dì sẽ tha cho anh mà. - Việt ôm ngang eo Phong rồi kéo anh
về phía mình.
- Buông ra! Thằng khốn. –
Phong gạt phắt tay Việt ra.
- Nếu anh muốn họ an toàn thì hãy làm theo lời em ngay
từ bây giờ. Sẽ không lâu nữa đâu. -
Việt vẫn tiếp tục ghị hai vạt hông áo của Phong lại thì thầm.
- Mày... - Phong ngỡ ngàng
nhìn Việt.
- Hãy tin em lần này. Được
không? – Môi Việt thấp thoáng ý cười. Ánh mắt hiền hòa chứ không hề chứa đựng sự
hung hiểm.
- ...
CỘP.
Đột nhiên bà Nguyệt quăng tẩu thuốc xuống đất rồi tiến lại giật khẩu súng trên
tay của một tên vệ sĩ đang đứng gần đó. Đoạn trút hết đạn trong ổ ra lòng bàn
tay. Có sáu viên cả thảy.
- Bây giờ chúng ta sẽ chơi một
trò chơi. Tụi bay thấy đó. Ở đây có tám viên đạn. NHƯNG. Tao sẽ gắn vào đây chỉ
một. CHỈ MỘT! Và ngẫu nhiên. Nó sẽ găm vào sọ của một trong số tụi bay. Nhưng
ai có vinh hạnh đó thì hãy để ông trời phán quyết. Haha.
- Có giết thì mau ra tay. Đừng
chơi trò cân não như thế. - Văn Anh tức tối lên tiếng trước hành động trêu
ngươi của bà ta. Vừa thấy động bọn vệ sĩ đã lập tức áp sát Văn Anh.
- Tụi mày đang ở trong tay
tao. Tao muốn làm gì là quyền của tao. Bây giờ tao muốn CHƠI thì tụi mày phải
chơi với tao. Hê hê...
- Bà hãy dừng tay trước khi
quá muộn... - Ông Minh lắc đầu ngao ngán. Hy vọng bà ta đổi ý trong lúc này
không phải là một hướng nghĩ tốt đẹp. Chỉ đành chấp nhận tình huống trớ trêu
đang bày ra trước mắt.
- Không nói nhiều nữa. BẮT ĐẦU!
- Ba lớn. Cứu connnn.
Huhuhu... - Bánh Sữa từ nãy đến giờ sợ hãi ngồi im thin thít trong vòng tay Duy
khóc ré lên. Cảnh tượng đang diễn ra đã quá sức chịu đựng của một cậu nhóc 4 tuổi.
- A ha! Cháu ngoan của bà! Con
sợ sao? Lại đây chơi với bà cho đỡ sợ nhé... - Bà Nguyệt bước lại giằng lấy cậu
nhóc từ tay Duy.
- Hu hu hu... Bà ơi. Thả con
ra. Con sợ lắm... Hức... hức... - Bánh Sữa bị giằng khỏi tay Duy thì càng khóc
to hơn.
- Nào! Nào! Bà có làm gì con
đâu. Bà chỉ rủ con chơi với bà thôi mà. Ngoan rồi bà thương nhé.
- Con không chơi trò của bà
đâu. Trò của bà là trò làm chết người... Chết người... Óa óa óa...
- THẰNG NHÃI! - CHÁT.... Bà
Nguyệt tức giận tát thẳng vào mặt Bánh Sữa.
- KHÔNG ĐƯỢC ĐÁNH NÓ. -
Phong thấy con bị đánh thì la lên.
- Đừng! Em nói đừng mà! Anh
lại đó chỉ khiến bà ta điên lên nữa thôi - Việt dùng sức giữ tay Phong không
cho anh chạy lại chỗ bà Nguyệt và Bánh Sữa.
- Bây giờ có chịu chơi
không? Thằng nhãi?
- Dạ... Dạ... Ch...
ơ...i.... Ch...ơ...i.... - Bánh Sữa bị đánh thì hoảng loạn làm theo lời bà ta.
- Vậy có phải được không?
Bây giờ con cầm khẩu súng này cho bà. Hai bà cháu mình chơi trò cảnh sát bắt cướp
nhá. - Nói đoạn bà ta đặt khẩu súng vào bàn tay bé nhỏ của Bánh Sữa.
- Dạ... Dạ... Nhưng... Không
có ăn... ăn... cướp...
- Bà bế con đến chỗ ăn cướp
nhé.
- Hư... Hức... Hức.... -
Bánh Sữa vẫn tiếp tục khóc thút thít.
- Ngoan. Đến chỗ ăn cướp rồi.
Cảnh sát gì mà cứ khóc hoài. Ăn cướp nó cười con bây giờ. Đây. Tên đầu tiên
nhé. Tên này phạm tội cướp của giết người. Phải bị tử hình. Con phải bắn chết
nó để trừ hại cho người dân. - Vừa nói bà Nguyệt vừa cầm tay cậu nhóc lên rồi
hướng nòng súng vào đầu Văn Anh.
- Nhưng mà... nhưng mà... -
Bánh Sữa thấy súng chĩa vào đầu chú Văn Anh thì sợ chết khiếp. Cu cậu lắp bắp nói
không thành câu...
- Bắn đi. - Bà ta thì thầm
vào tai Bánh Sữa trong lúc cả ông Minh, Duy, Phong đều dồn ánh nhìn về phía Văn
Anh. Ai cũng cầu mong viên đạn không có ở khoang đó.
- Nhưng...
- BẮN.
- Hu hu hu hu ...
- Khóc khóc hoài... Coi tao
đây... - Nói là làm. Ngay lập tức bà ta bóp cò. TÁCH. Không khí trong phòng nghẹn
cứng lại. Ai cũng nín thở sau tiếng tách lạnh lùng kia...
1 giây...
2 giây...
3 giây...
- A ha ha ha... Một đứa đã sống
sót. Chúc mừng... - Tiếng cười ngả ngớn của bà Nguyệt vang lên phá tan bầu
không khí im lặng nãy giờ.
Những người còn lại thở phào
nhẹ nhõm vì không có gì xảy ra. Nói đúng hơn là may mắn đã mỉm cười với Văn
Anh. Về phần Văn Anh nãy giờ đứng yên chịu trận cũng lén thở ra một hơi nhẹ.
Cái cảm giác mong manh giữa sự sống và cái chết chỉ trong tích tắc đã làm các
giác quan của mọi người phải căng lên hết cỡ. Nhưng chưa kịp mừng lâu thì anh
đã phải tiếp tục đối mặt với một trận cân não khác khi bà Nguyệt lại bế Bánh Sữa
lên rồi tiến về phía ông Minh. Khuôn mặt bà ta trở lại vẻ ngọt ngạt giả tạo với
Bánh Sữa như lúc nãy.
- Sao. Bà nói với con rồi.
Chơi vui mà đúng không? - Bà ta kết thúc câu nói bằng một cái hôn lên mặt Bánh
Sữa.
- Con sợ... sợ... – Vừa nói
Bánh Sữa vừa đưa tay quệt lên mặt để chùi sạch dấu son đỏ choét đang dính trên
má.
- Con sợ gì chứ. Không phải
ai cũng không sao hết mà. Chỉ là trò chơi thôi. Bây giờ. Tên này cũng phạm tội
như tên lúc nãy. Con hãy bắn chết hắn đi. Giống như bà hồi nãy.
- Dạ... Nhưng...
- Nào... Đặt tay lên đây. Chỉ
cần bóp nhẹ một cái thôi...
- Ông ... ông nội...
- Nguyệt. Bà hãy tha cho nó
đi. Nó là con nít. Nó đã làm gì bà đâu... - Ông Minh xuống giọng ngọt ngạt với
bà Nguyệt. Ông vốn đã biết rõ tánh tình bà ta nhưng những chuyện đang xảy ra
hôm nay thật chưa bao giờ nằm trong dự liệu của ông.
- Anh này. Em có làm gì nó
đâu. Em chỉ dạy cho nó chơi trò chơi thôi mà.
- Bà ơi. Con không chơi nữa
đâu... Bà chơi...
- Thôi để bà cầm tay con
chơi vậy. Trước tiên con nhắm vào đây... Sau đó... - Chưa dứt câu bà ta đã ấn
ngón tay mình đè lên ngón tay Bánh Sữa. TÁCH... Tiếp tục là bầu không khí im ắng
và... Bàn tay Duy nãy giờ bấu chặt tay ông Minh dần buông lỏng ra... Mọi sự vẫn
bình yên. Trong đầu cậu lại nhẹ bớt một phần. Ít ra trong lúc này cả Văn Anh và
ông Minh đều đã tạm an toàn.
- Chà. Các người có vẻ tốt số.
Nhị bất quá tam. Bây giờ tới thằng đĩ đực này. – Không đợi lâu. Bà Nguyệt lập tức
chĩa nòng súng ngay giữa trán Duy. Nhưng thay vì lại “rủ” Bánh Sữa thì bà ta tiến
lại gần chỗ Phong đang đứng cùng Việt.
- Bà...
- Con trai. Ta nghĩ con nên
là người chơi ván này. Hahaha. – Nói rồi bà ta dúi khẩu súng vào tay Phong. –
Nào tiến lên con trai. Hãy làm ta vui vẻ nào. Biết đâu nó rồi cũng sẽ may mắn
như hai người kia. 4 năm trước nó không chết vì tai nạn ở gần sân bay thì bây
giờ chắc cũng không sao. Phước lớn mạng lớn. Hê hê.
- Bà có còn là con người
không? – Trong đáy mắt Phong hằn lên những tia thù hận đến tận cùng. Đứng trước
mắt anh lúc này là một người đàn bà hay ác quỷ?
- Nhanh lên! – Bà ta không
đáp mà gằn giọng.
- KHÔNG!
- Anh Phong! Làm theo lời dì
đi. Bắn chết nó rồi em và anh sẽ ở bên nhau. – Việt đang đứng cạnh đã cầm lấy
tay Phong và hướng dần nòng súng chĩa lên.
- Nếu mày không bắn thì tao
sẽ giết hết những ai có mặt ở đây. Mày chọn đi. Nó chết hoặc tất cả cùng chết. TỤI
BAY! – Sau tiếng thét của bà Nguyệt cả đám vệ sĩ liền đồng loạt vào thế và lên
cò.
- Anh! Em sẽ không sao đâu.
– Duy nhìn Phong mỉm cười.
- Đồ ngốc! Em nghĩ em còn được
bao nhiêu phần may mắn hã? – Khoé mắt Phong đã ngấn nước.
- Nhưng anh nỡ để mọi người
chết sao?
- Nhưng…
- Anh đừng nhưng nữa… Nếu
hôm nay ai ở đây gặp chuyện vì quyết định chần chừ này của anh em sẽ không tha
thứ cho anh… - Hai vai Duy run lên. Cậu đang cố nén lại sự sợ hãi của mình. Cậu
không phải thánh nhân mà không sợ cái chết. Cậu sợ phải chia xa mọi người. Cuộc
đời bao nhiêu năm qua của cậu nhiều lần tưởng viên mãn nhưng rồi cũng không
thành… Trong khoang đạn kia liệu có viên đạn nào không? Sau bao nhiêu may mắn mấy
năm nay thì hôm nay cậu có còn phần hy vọng nào? Rồi khi cậu có phải ra đi thật
bà Nguyệt có tha cho họ hay… Nếu đặt trường hợp xấu nhất kia xảy ra thì hy sinh
của cậu lúc này ít ra đã trì hoãn được chút ít thời gian cho một tia hy vọng
mong manh nào đó.
- Được rồi… Anh sẽ cược với
ông trời lần này… Anh tin là em sẽ lại may mắn. Nhưng em phải hứua… Nếu em
không sao. Cả đời này anh cấm em cãi lại lời anh thêm một lần nào nữa.
- Dạ… - Hai mi mắt Duy từ từ
khép lại. Cậu đã sẵn sàng. Một giọt nước mắt lăn xuống trên gò má cậu…
- AAAAAAAAAAAAAAAA – Phong
hét lớn rồi bóp cò. Hai mắt nhắm tịt.
- DUYYYY! – Ông Minh thê thiết
kêu lên. Những người còn lại ai cũng nhắm chặt hai mắt mà cầu nguyện.
CẠCH…
TÁCH…
XÈOOO…..
- Hahahahahahahahha! – Tiếng
cười của Phong vang vọng khắp phòng.
Đạn lép.
- CHÓ CHẾT! – Tiếng chửi bà
Nguyệt bật ra khỏi cửa miệng đầy thất vọng.
- Sáng nay em đã giở trò với
thùng súng đạn mà bà ta dùng để cấp cho đám kia. Tất cả số đạn trong phòng này
đều lép. Từ nãy đến giờ em muốn quan sát xem có khẩu súng nào khác với số súng
sáng nay không. – Việt thì thầm bên tai Phong. Trên môi tỏ ý cười.
CỘP.
Khẩu súng trên tay Phong rơi
xuống đất. Anh vội ôm lấy bảo bối của mình vào lòng. Hai cánh tay xiết chặt như
sợ Duy vụt mất. – Cảm ơn. Cảm ơn vì em đã không sao.
- Em…
- Đừng nói gì hết! Đừng nói gì hết… - Vừa nói Phong vừa đưa tay
lên xoa đầu Duy. Chỉ trong mới thoáng đây anh đã nghĩ sẽ liều mạng rồi đi theo
Duy nếu cậu xảy ra chuyện. Nhưng giờ thì cậu vẫn còn đây. Yên vị trong vòng tay
anh.
- Khoan hãy tình cảm! Thoát
thân đã. Uyên và Tâm đã vào tới nơi rồi… - Việt vỗ vai Duy và Phong nói nhanh.
RẦM… RẦM…. Ngay lúc đó cánh
cửa phòng bật mở. Ngoài cửa là hai nhỏ Uyên, Tâm cùng một đội cảnh sát cơ động được
vũ trang kỹ càng. Đám đàn em của bà Nguyệt bên ngoài đều đã bị khống chế. Những
tên vệ sĩ trong này cũng bắt đầu lơi tay vì thấy tình hình đột nhiên bị đảo lộn.
Ngay từ sớm Việt đã báo với hai nhỏ về kế hoạch của bà Nguyệt để có thể kịp thời
đưa cảnh sát đến ứng cứu.
- Tụi mày… Tụi mày… - Trong
lúc đang thất vọng thì đây lại là một chuyện kinh hãi khác giáng xuống đầu bà
Nguyệt.
- Ha! Bà đã sai lầm khi quyết
định sẽ ra tay hôm nay. Sự tức giận đã làm bà tự sa vào bẫy. – Việt rút từ lỗ
tai và gỡ từ cổ áo ra một chiếc tai nghe nhỏ không dây cùng một chiếc micro
siêu nhỏ mà cậu dùng để liên lạc với bên ngoài.
- MÀY… - Cơn uất nghẹn đang
trào dâng lên cổ khiến bà Nguyệt không nói được lời nào. Hai mắt bà to đỏ ngầu.
Những mạch máu hằn rõ trên con ngươi trắng dã của bà ta.
- Bà Vương Thu Nguyệt! Hãy đầu
hàng đi. Bà không thoát được nữa đâu. Mọi hành vi của tổ chức xuyên lục địa
mang tên Pha Lê Đen của bà mấy năm nay đều đã được chúng tôi ghi nhận và theo
dõi từ Singapore về đến đây. Chúng tôi có đủ bằng chứng để bắt bà thụ án. – Vị thượng
tá chỉ huy dõng dạc nói.
- TAO CÓ CHẾT CŨNG SẼ MANG TỤI
MÀY CHẾT CHUNGGGGG! Bà ta gào lên rồi cởi tung chiến áo đang mặc. – Á HÁ HÁ HÁ
HÁ…. Sau tràng cười man rợ của bà ta ai ai cũng biến sắc trước khối thuốc nổ C4
được quấn ngang eo ngay dưới chiếc áo ngực đỏ choét. Cả khối thuốc đó sẽ đánh sập
cả nơi này dễ như chơi. – KHÔNG NGỜ CHỨ GÌ! TAO ĐÃ ĐI TỚI BƯỚC NÀY THÌ PHẢI CÓ
ĐỀ PHÒNG CHỨ. ĐỀ PHÒNG NHỮNG KẺ NHƯ MÀY… NHƯ MÀY…. Á HA HA HA… - Dường như bà
ta đã nổi điên. Vừa la hét bà ta vừa chỉ tay vào từng người từng người. Những
tên vệ sĩ đang đứng chôn chân theo dõi diễn biến nãy giờ vội quăng súng tháo chạy
ra phía cửa.
- Bà! Hãy bình tĩnh. Ân oán
là do tôi mà ra. Đừng để người khác phải chịu thay. – Ông Minh lách người lên
trước để tìm cách can ngăn bà ta.
- NHANH! GỌI ĐỘI GỠ BOM MÌN
– Vị thượng tá la lớn ra phía ngoài.
- Muộn. Muộn rồi… Ngay từ
cái ngày tôi thấy ông lén về thăm con đàn bà kia và thằng nghiệt chủng đó. Tôi
đã biết. Ông chỉ lừa dối tôi. Cũng như cha thằng Phong… PHONG… CON HÃY NGHE MẸ.
THẰNG KIA RỒI NÓ CŨNG SẼ NHƯ CHA NÓ… CŨNG SẼ NHƯ CHA NÓ… Á HA HA HA…
- Tại sao bà không nghĩ bà
đã phá nát gia đình tôi trước? – Đột nhiên Duy lên tiếng. Âm giọng cậu lúc này
đột nhiên trở nên tĩnh mịch và lãnh đạm.
- Mày nói gì? – Bà Nguyệt trừng
mắt nhìn Duy.
- Bà đã quyến rũ ba tôi trước.
Bà đã dụ dỗ ba tôi trước cơ mà? – Vừa nói cậu vừa bước lại gần bà ta.
- Nhưng ông ta đã theo tao
thì đừng hòng mơ tưởng sẽ rút lui… Hừ… Hừ… - Cổ họng bà Nguyệt liên tục phát ra
những tiếng hăm he.
- Ha! Vậy đầu tiên tôi thành
đứa mồ côi cha. Gia đình tôi vì thiếu một người đàn ông vững chãi mà mẹ tôi phải
chết vì nghèo, vì lao lực. Rồi cuối cùng là mồ côi cả cha lẫn mẹ. RỒI PHẢI TỰ
MÀ SINH TỒN TRONG CÁI XÃ HỘI NÀY. NHỮNG CÁI ĐÓ AI SẼ ĐỀN CHO TÔI? AI SẼ HẬN CHO
TÔI? BÀ CƯỚP CHỒNG NGƯỜI KHÁC. BÀ PHÁ HOẠI GIA ĐÌNH NGƯỜI KHÁC RỒI BÀ MUỐN HẬN
SAO? BÀ HẬN CÁI GÌ? BÀ LẤY TƯ CÁCH GÌ ĐỂ HẬN???????– Cậu gào lên rồi nhào tới
túm cổ bà Nguyệt đè mạnh xuống đất. Hai mắt rực lửa xoáy sâu vào bà ta.
- AAAAA…. BUÔNG TAO RA THẰNG
CHÓ… BUÔNG RA… - Bị tấn công bất ngờ không kịp trở tay nên bà ta chỉ biết nằm
đó la hét.
- BÀ TRẢ LỜI ĐI AI SẼ ĐỀN
CHO TÔI? HÃÃÃÃÃÃÃÃÃÃÃÃ!!!! – Tiếng thét của Duy làm thân ảnh đang bị cậu đè chặt
dưới đất co rúm lại. Những uất hận cho mẹ cậu. Cho những đau thương mà cậu đã
phải nếm trải từ năm mười bốn tuổi dường như đã bộc phát hết ngay lúc này. Cậu
dùng hết sức mà nắm hai vai bà ta đập mạnh xuống đất.
- Duy! Em cẩn thận! Trên người
bà ta có thuốc nổ! – Cả Phong và Văn Anh cùng lao tới gỡ Duy ra. Nhưng lúc này
đây sự thù hận đang bộc phát đã làm cậu có một sức mạnh phi thường. Dù đã dùng
hết sức nhưng cả hai người vẫn không lôi được cậu ra.
- Duy! Mày làm đám thuốc đó
phát nổ bây giờ - Hai nhỏ kia cũng sợ xanh mặt mà chạy lại trợ lực.
- HAI NGƯỜI BUÔNG EM RA. HÔM
NAY EM PHẢI TÍNH SỔ VỚI BÀ TA. – Cậu quay phắt lại nhìn Phong và Văn Anh rồi
nói đoạn tiếp tục la hét với bà Nguyệt – SAO VẬY? TẠI SAO BÀ KHÔNG LÊN TIẾNG?
TÔI NÓI ĐÚNG KHÔNG HÃ? TAO NÓI ĐÚNG KHÔNG? ĐÚNG KHÔNG HÃ CON CHÓ CÁI? CON CHÓ
CÁI ĐỘI LỐT NGƯỜI??? – Lần đầu tiên trong đời cậu mở miệng mạt sát một người. –
MÀY CŨNG CÓ NHAN SẮC CƠ MÀ. BÂY GIỜ TAO VẪN CÒN THẤY MÀY ĐẸP. THÌ LÚC XƯA MÀY
ĐÂU PHẢI HẠNG VỪA MÀ PHẢI ĐI PHÁ HOẠI GIA ĐÌNH TAO????
- TAO… TAO… Ư… Ư… - Dường
như đã đuối lý và bị khí thế của Duy áp đảo cộng thêm việc bị cậu đập liên tục
thân thể xuống nền nhà nên bà ta không còn nói nổi nữa. Cả thân người từ từ mềm
nhũn ra…
- Xong rồi… - Duy chợt buông
tay, thở hắt ra rồi đứng dậy... Cả thân hình bà Nguyệt rơi phịch xuống đất. Mồ
hôi thấm đẫm lưng áo. Mái tóc rối tung bết vào vầng trán đang ướt nhẹp. Cả đội
cơ động vội chạy đến khống chế bà Nguyệt đã ngồi bất động tự lúc nào. Trên hai
vai bà ta hằn rõ 10 dấu ngón tay bầm đen. Da cổ cũng bị rách tứa máu.
- Cậu trai! Dũng cảm lắm. Cảm
ơn cậu! – Vị thượng tá đứng trước mặt Duy nở nụ cười đoạn vỗ vai cậu tỏ ý khâm
phục. Ông không ngờ mới đây cậu trai này còn là con tin thì vừa nãy lại là người
chấm dứt mọi vấn đề.
- Dạ! Con cảm ơn chú… - Duy
nói nhỏ.
- Nhưng lần sau đừng liều vậy
nữa nhé. Cũng may khối thuốc kia không phát nổ. – Vị thượng tá bỗng nghiêm mặt
lại.
- Dạ…
- Tôi… xin lỗi… - Tiếng xin
lỗi yếu ớt phát ra từ miệng bà Nguyệt khi được áp giải ngang qua Duy. Bà ta nói
mà không quay sang nhìn mặt cậu.
- Ba nhỏ! – Bánh Sữa đang được
Văn Anh bế giật giật tay áo Duy.
- A! Sao vậy
con? Nãy giờ con sợ lắm hã? – Duy đón Bánh Sữa từ tay Văn Anh rồi hôn lên má cậu
nhóc.
- Dạ! Nhưng có
ba nhỏ bảo vệ con. Con không sợ nữa. Ba nhỏ là anh hùng! – Dường như những chuyện
xảy ra nãy giờ không mấy ảnh hưởng đến Bánh Sữa mặc dù trên mặt cậu nhóc vẫn
còn nguyên dấu tay của bà Nguyệt. Quả không hổ danh là “con trai” của Phong Thiếu
Gia.
- Ha! Vậy ba lớn
là gì! – Phong “lớn” ghé sát đầu vào hai cha con “nhỏ” thì thầm.
- TRỜI ƠI! Tui
không tin là mấy người vừa trải qua cái chuyện khủng khiếp như vừa rồi đó. Bộ
tính đứng đây âm yếm tới sáng hã? – Việt chống nạnh hóm hỉnh nói. Mắt khẽ liếc
nhìn Văn Anh.
- Baby! Lại đây.
Anh hùng giấu mặt. Em cũng có anh mà! – Văn Anh dang tay ra chờ Việt.
- Hèm! Ta đề nghị
các con nên đóng phim ở phòng riêng. Ở đây có người già và trẻ em chưa thành
niên. – Ông Minh giả vờ nghiêm trọng tằn hắn.
- Hahahahaha. –
Căn phòng vừa mới tràn ngập căng thẳng, chém giết giờ bỗng rộ lên những tràng
cười sảng khoái…
HAI THÁNG SAU
SÂN BAY TÂN SƠN NHẤT
- Hai người đi
bình an! Hạnh phúc nha. – Duy tiến lại ôm Việt. Hôm nay là ngày Việt và Văn Anh
quyết định trở lại Singapore. Đây là quyết định của cả hai vì nơi đó là nơi mà
tình cảm của họ đơm nở.
- Cậu ở lại nhớ
chăm sóc Duy và Bánh Sữa cho tốt nhé. – Văn Anh cũng ôm vai Phong dặn dò. – Nếu
Duy còn bị bất kỳ tổn thương nào thì tôi sẽ về đây đem Duy đi. Lúc đó cậu đừng
trách.
- Hai chú đi rồi
nhớ về mua quà cho con nha! Hai chú nhớ hạnh phúc nha… – Bánh Sữa nãy giờ núp
sau chân Phong thò đầu ra nói nhỏ. Ánh mắt đầy sự luyến tiếc. Mấy tháng nay cậu
nhóc đã bắt đầu quen với sự hiện diện của Việt và Văn Anh nên khi hai chú đột
ngột ra đi không khỏi khiến cu cậu hụt hẫng.
- Vậy con gọi hai
chú là ba Việt và ba Văn Anh đi. Rồi hai chú hứa sẽ về thăm con mỗi năm hai lần.
Chịu chưa? – Việt ngồi xuống nhéo má Bánh Sữa nói.
- DẠ! BA VIỆT!
BA VĂN ANHHHH – Bánh Sữa nghe vậy thì sáng rỡ hai mắt vội kêu ba.
- Con nhiều ba
quá rồi có còn thương hai ba nữa không đây? – Duy giả vờ bĩu môi phân bì.
- Để con coi.
Bây giờ con có ba lớn, ba nhỏ, ba Việt, ba Văn Anh. Bốn ba luôn. A! Hay mai mốt
ba nói cô Uyên với cô Tâm làm mẹ con đi. Con có cả đống ba mà chẳng có mẹ nào.
– Bánh Sữa sau khi “điểm danh” các ba thì phát biểu “sáng kiến”.
- Trời! Vậy mà
con cũng nghĩ ra được a! – Phong bế bổng Bánh Sữa lên rồi hôn vào má cậu nhóc.
- Vậy nhé! Thôi.
Anh và Việt đi. Ba người ở lại giữ sức khỏe! Sang năm tụi anh lại về. – Nói rồi
Văn Anh nắm tay Việt đi vào cổng.
RING… RING… Điện
thoại Phong đổ chuông
- Alo! Ba tới rồi
hã? – Phong lấy điện thoại ra nghe. – Dạ! Ba đợi tụi con! Tụi con ra liền!
- Ủa! Anh gọi ba
ra đây làm gì? – Duy ngạc nhiên quay qua hỏi Phong.
- Ba tới để đưa
Bánh Sữa đi chơi. - Phong nháy mắt.
- Đi chơi? Ủa!
Chứ anh với em làm gì mà lại phải kêu ba ra? – Duy tròn mắt nhìn Phong.
- Em hôm nay đi
với anh cả ngày! Lâu lắm rồi hai đứa không đi đâu đàng hoàng hết. Kể từ hôm đó
tới nay em hết lo cho ba rồi tới Bánh Sữa, rồi hẹn hò tán chuyện với Việt, với
Văn Anh. Xong rồi lại tới Uyên, Tâm.
Chưa kể. Còn cái nhà hàng Đầu Bếp Nhỏ kia nữa. Anh em để đâu? – Vừa nói Phong vừa
ra vẻ hờn dỗi.
- Ha! Ai cha!
Phong Thiếu Gia nhà em giận sao? – Duy nói mà không khỏi bật cười. Anh bao năm
nay vẫn thế. Lâu lâu lại trưng ra cái biểu cảm hờn mát này mà “làm nũng” với cậu.
- Ừ! – Phong đáp
gọn lỏn.
- Hèm! Bánh Sữa!
Con nói với ba lớn con. Ba đây định dành cho hắn cả tháng sau. Ba đã sắp xếp hết
mọi thứ. Rồi đặt luôn cả một tour vòng quanh Châu Âu để đi “xả hơi” riêng tư với
hắn. Vậy mà chưa kịp nói gì hắn đã giận ba. Thôi thì… Khục… Khục… Khục… Chắc ba
phải hủy hết để đi với hắn bữa nay cho hắn vừa lòng ha… Khục… khục… - Nói đến
đây Duy không nhịn được nữa mà phì cười khi nhìn thấy vẻ mặt ngây ngốc của
Phong nhìn cậu.
- Em… Hừ… Bánh Sữa!
Quay đi chỗ khác cho ba. – Phong nhìn xuống Bánh Sữa đang đứng tròn mắt nhìn
không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đợi khi Bánh Sữa vừa quay mặt đi anh lập tức vòng
tay quay eo Duy kéo cậu lại rồi…
- DÊ XỒM!
- HÃ???? – Chưa
kịp đụng môi cả hai đã phải buông ra khi nghe hai từ kia phát ra từ miệng “cục
vàng” của họ. Cậu nhóc chỉ quay đi trong chốc lát rồi lại quay nhìn hai ba của
mình mà “phát thanh”
- DÊ XỒM!
- Ai… Ai dạy con
nói từ này? – Phong trợn mắt hỏi Bánh Sữa.
- Cô Uyên! Cổ
nói khi nào thấy hai ba ôm nhau rồi “hung” nhau thì con phải nói như vậy! –
Bánh Sữa hồn nhiên trả lời.
- Grừ… - Không hẹn
mà gặp cả Phong và Duy cùng rủa thầm trong bụng “Con quỷ đáng ghét! Chỉ giỏi dạy
hư con nít! Biến thái cái mốc!”
- Đi về đi hai
ba. Đừng DÊ XỒM nữa… - Bánh Sữa vẫn chưa hiểu chuyện gì làm cho hai khuôn mặt
kia “xám hoét” nên cứ giật giật ve áo hai người đòi về.
- Anh dắt nó ra
xe với ba rồi lấy xe luôn. Em ở đây chờ anh với giải quyết “bà cô” kia! – Trong
giọng nói Đầu Bếp Nhỏ đã có chút lửa.Vừa đợi hai cha con đi khuất cậu đã vội
rút điện thoại ra. – CON KIAAA! MÀY DẠY THẰNG NHỎ NÓI CÁI GÌ VẬY HÃ? DÊ XỒM CÁI
MỐC KHỈ! DÊ XỒM CÁI RẮM! TỨC QUÁ MÀ! – Cậu nói như hét vào điện thoại. Vài người
đang đứng gần đó quay lại tò mò nhìn cậu.
- Á HÁ HÁ HÁ! Tại
hai cưng diễn trò trước mặt nó làm gì? Tao dạy nó đó. Thì sao? Dù gì nó cũng là
con nít! Hai cưng muốn làm gì thì cũng phải ý tứ một chút chứ. Dù gì nó cũng là
con trai. Hai cưng muốn “bẻ cong” nó từ khi còn nhỏ à? – Giọng nhỏ Uyên vang
lên đầy châm chọc nhưng cũng có phần… đúng.
- Ừ thì! Nhưng…
Nhưng….
- Nhưng… Nhưng
cái đầu mày… Tao đi shopping với con Tâm đây! Há há …. Tút… Tút… - Không đợi
Duy nói gì thêm. Nhỏ Uyên đã cúp máy.
- Sao rồi? Xử lý
nó chưa? – Phong đã quay lại trên chiếc xe riêng của hai người.
- Rồi! – Cậu đáp
gọn lỏn rồi mở cửa xe leo lên.
- Sao có vẻ khó
chịu vậy? Bị con Uyên chọc tức hã?
- Không phải. À
mà anh nói hôm nay đi đâu?
- Đi đi rồi biết…
--------------------------------------------------------------------------------------------
Tại căn nhà gỗ
trong cánh đồng cỏ quận 2. Nơi lần đầu tiên Duy và Phong “va chạm”. Khung cảnh
vẫn như xưa. Vừa mở cửa bước vào Duy đã không khỏi ngạc nhiên khi thấy mọi thứ
vẫn y nguyên. Thậm chí còn có phần mới hơn. <Do có tên “mặt đen” nào đó “phục
dựng” mà>
“…Phía trong căn nhà bài trí khá đơn giản. Chỉ có một
bộ bàn ghế gỗ kê cạnh cửa sổ treo một bức rèm mỏng, một kệ sách nhỏ bắt trên tường,
một chiếc tủ nhỏ và một cái giường nhỏ.
Tất cả đều có màu trắng. Tuy ở chỗ khá vắng người nhưng căn nhà rất sạch sẽ và
ngăn nắp...” <Trích Chap 8>
- Em tưởng chỗ
này đã bị giải tỏa hết rồi chứ? Em nghe nói khu này đã có người mua lại để xây
cao ốc gì đó. – Duy từ từ đi tới đi lui trong căn nhà như để kiểm tra từng món
đồ trong nhà.
- Ừ! Đúng! Nhưng
không xây cao ốc nữa! Cứ để nguyên như vầy. – Phong ngồi xuống ghế ôn tồn nói.
- Lãng phí nhỉ?
Mua xong lại để trống. Ủa! Mà sao anh biết?
- Vì mảnh đất
này là của anh!
- Hã?
- Ừ!
- Sao anh phí tiền
vậy? Mua xong rồi bỏ không. – Trong lời nói của Duy có chút bực bội. Dù tiền của
Phong nhiều thật < Khoe của dùm nữa a @.@ >. Nhưng chi vào những việc thế
này thật vô lý.
- Anh thích.
- Khùng!
- Ừ thì khùng. Nhưng
để kẻ khác có được nơi này anh không muốn. Vì nó là kỷ niệm của anh và em. Hơn
hết nó là của mẹ em dựng nên vì em. Em nỡ để nó mất sao? – Không biết từ bao giờ
Phong đã tiến sát đến sau lưng Duy hai tay ôm ngang eo, cằm đặt trên vai, tình
tứ nói.
- Anh vẫn còn nhớ?
– Khuôn mặt của Duy lúc này đã giãn ra. Trên môi vẽ nên một nét cong nhẹ.
- Tất nhiên. “Lần
đầu” của em và anh mà. – Nói rồi hai tay Phong từ từ tiến vào bên trong.
- Ghét thật! –
Hơi thở của Đầu Bếp Nhỏ dường như đã mất ổn định.
- Ừ! Anh yêu em!
- THE END -
Tình Yêu - Giấc Mơ - Ngày Trở Về - CHAP 30
Quả đúng như lời Văn Anh.
Khoảng hơn một tháng sau đó bà Nguyệt chẳng có động tĩnh gì. Thỉnh thoảng bà ta
chỉ hẹn Phong và Duy qua nhà để nói vài câu vô thưởng vô phạt. Thái độ mỗi lần
gặp nhau vẫn thế. Bà ta vẫn giữ nguyên nét khinh khỉnh và trơ tráo của mình. Và
rồi chuyện gì đến sẽ đến. Chiều hôm đó điện thoại Duy nhận được tin nhắn từ một
số lạ.
“ 40A - 3003 - Tránh.”
Tin nhắn chỉ vỏn vẹn một dãy số và một từ ngắn gọn. Vừa nhìn lướt qua dãy số cậu
đã nhận ra ngay có thể là bảng số của một chiếc xe nào đó. Tránh? Có lẽ là dụng
ý của Văn Anh.
- Anh Phong! - Cậu gọi Phong
rồi đưa cho anh xem tin nhắn.
- Ừm. - Phong đầu đăm chiêu
suy nghĩ. Lại là một kịch bản tai nạn hay một vở tuồng nào khác? Dòng tin nhắn
ngắn ngủi không nói rõ được điều gì ngoài việc cảnh báo phải tránh xa một chiếc
xe nào đó có biển số 40A - 3003.
- Anh sao vậy?
- Anh có chút lo thôi. À!
Hôm nay em có hẹn ra nhà hàng với hai nhỏ kia phải không? Để anh đưa em đi.
- Cũng được. Từ giờ thì làm
gì cũng nên có hai người. - Cậu đưa tay nắm chặt tay Phong rồi dựa đầu vào vai
anh.
- Ừ. Hai người...
Trên đường đi đến nhà hàng,
ngồi trên xe Duy hầu như liên tục nhìn bao quát xung quanh. Cậu cứ thấp thỏm mỗi
khi có một chiếc xe nào đó đi sát gần xe của Phong. Và sau đó lại thở phào nhẹ
nhõm khi chiếc xe đó chạy qua luôn hoặc nhìn được bảng số không phải là
40A-3003.
- Đừng căng thẳng như vậy.
Anh có thể nhìn thấy hết mà. Với em đang đi chung xe với anh. Thiết nghĩ bà ta
không manh động vậy đâu. - Thấy Duy ngồi kế bên cứ thấp thỏm Phong bèn đưa tay
vỗ vai trấn an cậu. Từ ghế lái anh có thể bao quát tầm nhìn phía trước lẫn hai
bên và phía sau thông qua kính chiếu hậu. Cho đến lúc này thì vẫn chưa có gì khả
nghi xuất hiện.
“Ping” - Tiếng chuông tin nhắn
điện thoại Duy lại vang lên. Vẫn là tin nhắn từ số điện thoại khi nãy. Xe đã đến
gần nhà hàng.
“Tấp xe vào lề. Moon Coffee.”
Vừa đọc xong tin nhắn Duy vội
nhìn qua tay phải thì thấy quán café được nêu đã hiện ra ngay trước mắt.
- Anh! Dừng lại. Vô quán kia
đi. - Cậu quay qua Phong nói vội.
- Hã? Sao vậy? Sao tự nhiên
vô đó? Gần tới nhà hàng rồi mà? - Phong thấy lạ bèn hỏi.
- Đây! - Cậu đưa điện thoại
lên trước mặt Phong.
- Oke. - Vừa nói xong Phong
đã lập tập tức bẻ tay lái cho xe dừng trước quán. Dường như đã chuẩn bị sẵn nên
khi hai người vừa xuống xe đã có nhân viên ra đón tận nơi. Quán có diện tích vừa
phải và được set up đèn khá tối. Tuy trời vẫn chưa chưa tối nhưng nếu nhìn từ
bên ngoài thì hầu như không thể thấy rõ được không gian bên trong có gì.
- Thưa! Mời hai cậu vào. Ông
chủ đang đợi ở trong. - Cậu nhân viên trẻ tuổi với dáng vẻ trầm mặc khẽ cúi đầu
chào. Giọng nói của cậu ta rất nhỏ nhưng đủ cho người đối diện nghe được.
- Ông chủ? - Duy cất tiếng hỏi.
- Vâng! Mời hai cậu nhanh
chóng vào trong.
- Khoan đã! Ông chủ các người
là ai? - Phong cản Duy lại khi thấy cậu dợm bước theo cậu nhân viên kia.
- Thưa! Tôi không biết. Rất
ít người biết mặt ông chủ. Tôi cũng chỉ nhận lệnh ở đây đón hai cậu. Ngoài ra
không biết gì nữa cả. Hai cậu thông cảm.
- Thôi. Em nghĩ anh Bự không
lừa mình đâu. - Cậu dùng biệt danh anh Bự gọi Văn Anh để tránh bị lộ.
- Biết đâu chừng... - Phong
nói mà trong giọng điệu vẫn còn chất đầy những nghi hoặc.
- Hay để em vô trước. Anh ở...
- KHÔNG! - Phong nạt ngang
khi nghe Duy nói vậy rồi kéo tay cậu đi thẳng vào quán.
Không gian phía trong khá tối
và chia làm hai gian. Gian ngoài là những bàn uống như các quán thông thường.
Trên mỗi bàn có một ngọn nến nhỏ thả trôi lơ lửng trong những bể nước nhỏ chứa
đầy hoa vàng. Còn gian phía trong là 4 phòng riêng có gắn bảng VIP đóng cửa im ỉm.
Hình như những căn phòng đó chỉ dành cho khách thượng hạng hoặc có đặt trước. Trên
tường chỉ có vài bóng đèn nhỏ sáng le lói kết hợp cùng những bức phù điêu chạm
trổ kỳ quái tạo nên những mảng sáng tối quỷ dị. Kỳ lạ hơn nữa trong quán lúc
này chẳng có một người khách nào ngoài vài ba nhân viên đang đứng pha chế thức
uống ở quầy Bar. Cậu nhân viên kia đưa Duy và Phong đến trước phòng VIP số 4 rồi
gõ lên cửa ba cái. Cửa vừa mở đã có một nữ nhân viên khác đứng chờ sẵn. Trong
phòng không có gì ngoài một bộ salon và bàn uống trà.
TẠCH. Nữ nhân viên bấm chốt khóa
cửa sau lưng hai người.
- Cô làm gì vậy? Sao lại
khóa cửa? - Phong quay ngoắt lại định chụp lấy tay nắm cửa thì cô ta đã ra hiệu
cho anh im lặng. Đoạn dùng ngón tay tách nhẹ lớp vỏ bên ngoài của ổ điện trên
tường để lộ ra một hộc nhỏ phía sau. Trong đó có một nút tròn nhỏ màu đỏ.
HUỴCH. Một âm đục trầm vang
lên dưới sàn nhà khi cô nhân viên kia bấm nút. Một nửa sàn nhà bằng gỗ phía
trong lập tức tách đôi để lộ ra một cầu thang dẫn sâu xuống lòng đất.
- Mời hai cậu theo tôi.
- Thật ra các người là ai?
Và đây là đâu? - Đến lúc này thì Duy đã có phần hơi mất bình tĩnh vì cái nơi
quá kỳ lạ này. Nhìn bề ngoài thì đây chỉ là một quán cafe bậc trung và không có
mấy nổi bật. Nhưng cái điều giấu bên trong này quả làm người ta vừa tò mò vừa bất
an. Tuy vậy nhưng cậu vẫn đi theo cô ta. Vừa đi xuống hết cầu thang là một dãy
hành lang dài tối đen dài khoảng 50 mét. Chỉ có một chút ánh sáng le lói phát
ra từ một bóng đèn nhỏ nằm phía trên một cánh cửa nữa ở cuối dãy.
- Chỉ cần theo tôi sẽ rõ. Sắp tới rồi thưa cậu.
- Hừ. - Bất giác Phong đang
đi bên cạnh vòng tay ôm vai Duy rồi kéo cậu đi sát vào mình trong khoảng không
tối om. Ở phía trước nữ tiếp viên kia vẫn thả những bước khoan thai, đều đặn.
- Thưa! Đã đến rồi. Mời hai
cậu vào. Ông chủ và cậu nhỏ đang chờ. Tôi xip phép. - Nói rồi cô ta nhanh chóng
lùi lại và mất hút sau dãy hành lang tối đen.
- Để anh. - Phong chủ động đặt
tay lên tay cầm rồi xoay nhẹ.
BỊCH... BỊCH...
BỊCH...
BỊCH...
Cửa vừa mở hé thì ngay lập tức
đã bị giật bung ra. Sau đó là những tiếng bước chân dồn dập đổ nhào tới chỗ Phong.
- YAHHH. - Theo quán tính
Phong hất mạnh tay để đẩy bóng đen vừa lao tới mình ra. Đoạn đứng chắn lên phía
trước mặt Duy rồi vòng một tay ra sau giữ lấy eo cậu và thủ thế sẵn.
- AAAAAAA - Một âm thanh
chói lói vang lên. Rất đỗi quen thuộc. - ÓA... ÓA... ÓA... ÓA... ÔNG NỘI.... BA
LỚN ĐÁNH CON... BA LỚN HẾT THƯƠNG CON RỒI.... - Tiếng khóc nức nở của một đứa
trẻ nối tiếp ngay sau đó...
- Khoan... Khoan... Anh.... Phong....
- Duy lắp bắp trong miệng khi nghe được giọng nói đó.
- Bánh Sữa? Là con sao? - Phong
cất tiếng hỏi mà trong đầu vẫn chưa hết thảng thốt. Anh vừa nghe được tiếng
Bánh Sữa đó sao?
- Lần sau nhìn kỹ rồi hãy ra
tay nhé Phong. Cũng may thằng bé không bị thương. - Lại một giọng đàn ông tuổi
trung niên vang lên.
- BAAAA. - Duy la lớn. Không
thể nhầm lẫn được. Đó là giọng của ông Minh. Ông đang điềm nhiên đứng trước mặt
cậu và xoa xoa lưng Bánh Sữa đang ôm chân mình. Chuyện này là sao? Không phải
hôm đó ở bệnh viện cậu đã... Vậy trong hai cỗ quan tài suốt mấy ngày làm lễ
tang là hai cỗ quan tài rỗng? Vậy thì vụ tai nạn kia là sao? Đầu óc cậu bắt đầu
quay cuồng... Bao nhiêu câu hỏi “Vì sao?” “Là sao?” “Tại sao?” cứ tuôn ra như
thác. Song song đó đôi mắt của cậu bắt đầu hoe đỏ và ươn ướt. Bao nhiêu điều thắc
mắc nãy giờ gộp lại cũng không thể bằng niềm vui và xúc động khi thấy ông Minh
và Bánh Sữa vẫn còn sống. Không những vậy họ lại còn bình an đứng trước mặt
mình không hề suy suyễn. Lúc này cậu mới bắt đầu quan sát xung quanh thì thấy
đây có thể gọi là một căn hộ ngầm dưới lòng đất. Diện tích không lớn lắm nhưng
không vì thế mà sinh ra cảm giác bí bách, khó chịu. Trong phòng còn thoang thoảng
mùi hoa oải hương. Cảm giác ở đây tương tự như ở căn nhà lớn mà bà Nguyệt đang
chiếm giữ...
- Hai người... - Phong cũng
đang trong tình trạng tương tự. Đôi mắt mở lớn nhìn chằm chằm vào hai người
đang đứng trước mặt anh.
- Ba xin lỗi! Nhưng ba có lý
do phải làm như vậy. Chút nữa ba sẽ từ từ nói cho hai đứa biết rõ mọi thứ. -
Ông Minh như hiểu được sự ngạc nhiên quá đỗi của Duy và Phong nên đã chủ động
lên tiếng trước. Ông từ từ tiến lại rồi dang rộng vòng tay ôm lấy cả hai.
- Ba...
- Ba...
- Hai đứa bình tĩnh. Vào
trong rồi hãy nói. Còn có người muốn gặp hai đứa. - Ông Minh vươn tay xoa xoa đầu
hai quý tử của mình. Khuôn mặt hiền hòa, ấm áp.
- Là Văn Anh? - Duy hỏi.
- Không! Văn Anh đang ở với Thu
Nguyệt. Cậu ta đang đánh lạc hướng bà ấy. Chút nữa sẽ tới đây. Người này ắt hẳn
khi gặp lại sẽ làm hai đứa bất ngờ. - Ông Minh ôn tồn đáp.
- Người ba nói là ai?
- Là em... - Từ phòng trong
bước ra một người thanh niên trạc tuổi Duy. Gương mặt rất quen thuộc đúng như lời
ông Minh nói.
- VIỆT??? - Cả Duy và Phong
cùng la lớn. Nhất là Phong. Vì 4 năm trước. Sau khi theo anh sang London tầm được
nửa năm Việt đã bỏ đi không để lại một tin tức nào. Căn nguyên cũng chỉ vì anh
không hề đáp lại bất cứ điều gì mà Việt đã làm để tiếp cận anh. Thái độ anh dành
cho Việt thậm chí còn gay gắt hơn. Nên khi Việt biến mất anh cũng không mấy ngạc
nhiên. Nhưng anh chỉ nghĩ rằng Việt đã về Việt Nam hoặc sang nước khác. Gặp lại
trong hoàn cảnh này là điều anh chưa từng có tí mường tượng ra.
- Là em. - Việt nở nụ cười
nhẹ với Phong đoạn nhìn qua Duy. Tuy nhiên tia nhìn không còn sự hằn học, thù
ghét của khi xưa.
- ... - Duy cứ đứng đó bần
thần theo dõi mọi chuyện đang xảy ra. Hôm nay là ngày gì? Mà hết người này rồi
người khác xuất hiện trở lại một cách kỳ lạ nếu không thể gọi là thần kỳ như thế
này?
- Duy còn giận Việt không? -
Việt nhẹ nhàng bước đến trước mặt Duy rồi hỏi.
- Theo Việt thì sao? - Cậu
không trả lời mà hỏi ngược lại kèm theo một nụ cười đáp lễ.
- Xin lỗi về tất cả. - Nói rồi
Việt chìa tay ra.
- Có lẽ chúng ta đã bắt đầu hiểu
nhau. - Nói đoạn Duy cũng đưa tay ra bắt tay Việt rồi xiết chặt.
- Vẫn là Duy của ngày xưa.
Không thay đổi gì hết!
- Ừ thì vẫn vậy vì “ai kia”.
Haha. - Duy cười lớn rồi quay sang nháy mắt với Phong.
- Em có vẻ đã nghĩ thông suốt
nhỉ? - Phong nãy giờ im lặng nhìn thái độ của Duy và Việt giờ đã lên tiếng.
- Chỉ mới hơn một năm nay
thôi. Lúc em rời khỏi London thì vẫn chưa có ý định tha cho hai người. Em không
ngại nói thẳng. Nếu anh trách em em cũng chịu. Mẹ anh về đây lần này là có một
phần do em. Lúc rời khỏi London em đã bay thẳng qua Sing để tìm bà ấy. Và suốt
ba năm trời ở với bà ấy em đã không ngừng nói và kích động tư tưởng của bà ấy.
Vốn dĩ bà ấy không định về đây. Nhưng vì em...
- Khoan đã. - Ông Minh chợt
chen ngang.
- Người lớn mấy người cứ gặp
nhau là nói... nói... nói.... HỨ... - Một âm thanh trong veo vang lên từ góc
phòng. Có một “sinh vật” bị bỏ quên nãy giờ đang lên tiếng ta thán.
- Ây. Nãy giờ ba nhỏ quên mất
tiêu bảo bối rồi. Ba xin lỗi. Tại vì nãy giờ có nhiều chuyện quá ba chưa kịp hỏi
thăm cục cưng. - Đến lúc này Duy mới nhận ra mình bỏ quên điều gì nên vội vàng
ngồi xuống ghế bế Bánh Sữa lên rồi đặt vào lòng mình vuốt ve.
- HỨ! Ba còn nhớ con chắc. Bữa
đó con nói ba đợi con về ăn chung cuối cùng ba “đuổi” con với ông nội đi qua
cái chỗ gì lạ hoắc tới giờ mới cho về. - Cu cậu xụ mặt xuống rồi bĩu dài môi
ra. Hình như ở với ông nội được cưng chìu hơn nên chỉ mới hơn một tháng mà cu cậu
đã tăng cân rõ rệt. Hai má có vẻ xệ xuống nhiều hơn. Khuôn mặt càng lúc càng tròn
hơn. Trọng lượng đè lên đùi Duy cũng nặng hơn...
- Hai ba nhớ mà. Tại vì hôm
đó hai ba có việc gấp nên phải vậy. Để mai mốt hai ba đền cho con nha. - Phong
cũng đã ngồi xuống kế bên phụ Duy dỗ dành Bánh Sữa.
- Thôi đi. Hồi nãy “wánh”
người ta văng cái bịch luôn mà đền gì. Con nghỉ chơi ba rồi. - Cu cậu quắc mắc
nhìn Phong trong khi vẫn đang ôm chặt Duy.
- Bây giờ con nghe lời ba nhỏ.
Con vô trong chơi nha. Chút nữa hai ba bàn việc với ông nội, với chú xong rồi sẽ
đưa con đi ăn kem nha. Xong rồi mình về nhà ba sẽ làm sushi mực thượng hạng cho
con nữa. Được không? - Duy chủ động dụ Bánh Sữa vào trong để có thể tiếp tục cuộc
nói chuyện. Mặc dù lúc này cậu rất muốn nói chuyện và ôm ấp con cho đã những
ngày vắng bóng vừa qua nhưng điều kiện lúc này không cho phép làm thế. Nếu cứ
cù cưa lâu như vậy ắt sẽ sinh ra nghi ngờ nếu có tai mắt của bà Nguyệt theo dõi.
Không ai vào một quán café rồi “ngồi thiền” lâu như vậy. Hơn nữa cậu cũng muốn
làm sáng tỏ những điều gút mắc nãy giờ.
- Dạ. Ba hứa nha. - Bánh Sữa
nghe vậy thì cười tít mắt. Đoạn kéo cổ Duy xuống rồi hôn lên má cậu một cái thật
kêu rồi chồm qua hôn luôn Phong coi như quà “khuyến mãi”. Xong rồi cu cậu nhảy
xuống đất và chạy biến vào phòng trong.
- Vẫn là em biết ý nó. - Phong
thở phào. Mặc dù sống chung với Bánh Sữa lâu hơn nhưng tới giờ anh vẫn sợ mỗi
khi cu cậu mè nheo điều gì đó.
- Hai người hạnh phúc thật
đó. Hì. - Việt nãy giờ chứng kiến một “đoạn trích” trong cuộc sống hàng ngày của
Duy và Phong thì cười khì nhận xét.
- Rồi từ từ Việt cũng sẽ có
mà. - Duy nhìn Việt an ủi.
- Có rồi. Đã có. Haha. - Việt
nghe Duy nói vậy thì bật cười.
- Người đó con cũng quen đó.
- Ông Minh cười cười nói vào.
- Lại có quen sao? - Duy vỗ
trán than trời. Hình như hôm nay người quen của cậu xuất hiện hơi nhiều thì phải...
- Người này đã làm ảnh hưởng
đến Việt và khiến Việt phải về đây âm thầm giúp thầy Minh trong cái âm mưu vừa
rồi của bà Nguyệt đó. Chút nữa anh ấy tới Duy sẽ bất ngờ.
- Văn Anh đúng không? - Duy
đáp lại gọn lỏn.
- Aha! Thông minh lắm Bé Con.
- Tiếng Văn Anh đột ngột vang lên ngoài cửa.
- Sao Duy biết là người mà
Việt nói là Văn Anh?
- Người quen đủ để làm Duy bất
ngờ hầu như đã không còn ai ngoài Văn Anh. Hì - Cậu cười khì. Người đủ “điều kiện”
để khiến Việt phải về đây và cho phép Việt tham gia vào những chuyện này chỉ có
thể là Văn Anh.
- Hèm. Bây giờ đã đủ mặt. Có
ai nói cho tôi biết rõ mọi chuyện từ đầu tới giờ không? - Phong tằn hắng.
- Oke. Vậy để em nói tiếp. Đáng
lẽ việc này đã xảy ra từ 4 năm trước. Mục đích ban đầu của bà ta là giết Duy để
kéo anh về phía bà ta. Nhưng ngay lúc đó chưa kịp làm gì thì anh và Duy xảy ra chuyện.
Anh thì bỏ đi. Duy thì mất tích. Hai người làm bà ta bị rối ngay lúc đó vì người
của bà ta chưa kịp tìm hiểu được nguyên nhân sâu xa khiến hai người đột ngột
chia tay là gì. Vì thế nên bà ta đã tạm hoãn kế hoạch vì thấy không cần thiết. Rồi
bẵng đi vài tháng cho tới lúc em gặp được bà ta để kể hết mọi chuyện thì cũng
là lúc bà ta điều tra ra được Duy đã bị tai nạn và mất trí. Lợi dụng việc đó em
đã thêm lời mạt sát và bịa ra chuyện Duy đang muốn giành tài sản bị anh phát hiện
nên hai người chia tay. Lúc đó em hận Duy đến thấu xương. Em muốn mượn tay bà
ta để tiêu diệt triệt để. Và hơn nữa em muốn anh phải đau khổ khi chính mẹ ruột
mình ra tay giết người mình yêu. Suy nghĩ của em lúc đó có thể gói gọn vào câu
“Ăn không được, phá cho hôi”. Mấy năm liền em liên tục nói ra nói vào những lời
chẳng mấy tốt đẹp gì về Duy. Nhưng bà ta không ra tay vì bà ta nghĩ Duy đã bị
điên thì không còn là nguy cơ gì nữa. Cho đến gần đây Duy đã khỏi bệnh thì... -
Đến đây thì Việt dừng lại để nhìn phản ứng của Phong và Duy.
- Để tôi nói tiếp - Văn Anh
tiếp lời Việt khi thấy cả Duy và Phong đều không có bình luận gì. - Vô tình năm
ngoái tôi điều tra ra được Duy và Bé Con năm nào. Trước đó tôi đã có chút ngờ
ngợ khi nhìn hình Duy nhưng không nhớ được là ai. Cho tới lần đó khi về nước để
lo vài việc cho bà Nguyệt, sẵn tiện đến những địa điểm có trong hồ sơ tôi đã biết
được Duy chính là Bé Con của tôi. Và rồi sau đó quay về Sing tôi đã quyết định
tiếp cận Việt để làm thay đổi suy nghĩ của Việt. Tôi muốn giảm bớt một kẻ thù cho
Duy mặc dù lúc đó Duy vẫn còn chưa hết bệnh. Nhưng được tới đâu hay tới đó. Với
tính cách của bà Nguyệt nếu ngày nào cũng nghe Việt nói như vậy thì cũng có
ngày bà ta sẽ lại ra tay mà không cần biết Duy có mất trí hay không... Với... Ừm...
Trước đó tôi có ấn tượng khá lạ về cậu nhóc này. Có thể nhìn bề ngoài Việt đang
mang nặng trong lòng mối hận tình yêu không được đáp lại nhưng đối với những việc
khác thì hoàn toàn ngược lại. Khi ở một phương diện khác tôi nhận thấy Việt là một
người rất tốt ở nhiều mặt. Tôi có cảm giác Việt không phải là người xấu hoàn
toàn. Vì thế nên tôi muốn thử làm Việt thay đổi cách nghĩ và tách Việt ra khỏi
bà Nguyệt. Và bây giờ thì Việt đã là của tôi. Haha. - Nói đoạn Văn Anh quay qua
hôn nhẹ lên trán Việt một cái.
- Chà! Một thiên tình sử
lãng mạn nhỉ? - Duy buông một câu bông đùa sau khi nghe xong chuyện của Việt. Những
điều Văn Anh nói về Việt cũng là những điều mà cậu nghĩ trong lòng. Năm đó khi
vạch mặt Việt trên sân thượng cùng với Phong cậu cũng từng có ý muốn khuyên Việt
nhưng Việt đã gạt phăng và sau đó thì là hợp tác cho kế hoạch trả thù của cậu
nên càng không có cơ hội.
- Nói tiếp chuyện từ lúc bà
Nguyệt về nước. Thật ra bà ta đã về nước trước cái hôm dàn xếp tai nạn xe hơi
đó một tuần. Cả tuần đó bà ta lén lút quan sát và theo dõi cả hai bên để có thể
dàn xếp được một kịch bản ít bị nghi ngờ nhất. Vào cái hôm xảy ra tai nạn đó. Bà
ta muốn giết một mình bác Minh thôi. Anh cũng khá ngạc nhiên trước kế hoạch này
nhưng lại không biết và không thể hiểu vì sao bà ta lại làm vậy. Mục tiêu của
bà ta đang là em nhưng sao lại đột ngột chuyển thành bác Minh như thế? Có lúc
anh vô tình nghe bà ta có nói đến “cái giá phải trả” gì đó nhưng không thể hỏi
rõ được. Và khi đã biết chắc kế hoạch của bà ta là như vậy. Cách đó khoảng hai
ngày anh đã chủ động liên hệ với bác Minh để thuyết phục, kể rõ mọi chuyện và
dàn xếp ra màn thế thân trong tai nạn. Bánh Sữa là do bác Minh chủ động đưa
theo để bảo đảm an toàn cho nó sau này. Hai người ngồi trên xe là cascadeur chuyên
nghiệp do bác Minh thuê. Địa điểm gây tai nạn cũng là gần bệnh viện của Phong để
dễ dàng tiếp ứng. Chiếc xe thật của bác Minh đi đến giữa đường đã rẽ vào một hướng
khác và vào thẳng một garage ngầm. Một chiếc xe khác y chang với hai người thế
thân đã xuất phát ngay lúc đó và trở lại trục đường chính. Người lái chiếc xe tải
gây tai nạn kia cũng là người của mình. Khi tai nạn xảy ra hai người thế thân đã
nhanh chóng nhảy ra khỏi xe và những “diễn viên quần chúng” cũng là người của
bác Minh đã ùa ra bao vây hiện trường làm náo loạn cho đến khi xe cấp cứu của bệnh
viện gần đó chạy tới. Còn chuyện trong phòng cấp cứu đương nhiên cũng là bác
Minh an bài. Chỉ hơi tội Bánh Sữa khi phải dùng chút thuốc mê để nó không bật dậy
giữa chừng làm bại lộ mọi chuyện. Đêm đó anh đã gọi Tâm và cho bạn ấy biết hết
mọi chuyện. Bác Minh muốn có người chăm sóc tâm lý Bánh Sữa khi hai người tạm
lánh mặt nên đã nhờ tới bạn ấy. Còn Uyên thì bác ấy muốn để lại bên cạnh Duy.
Vì Uyên có thể coi chừng và hiểu tâm lý Duy tốt hơn Tâm.
- Vậy tiếp theo chúng ta nên
làm gì? - Duy sốt sắng hỏi. Trong lòng không khỏi kích động trước cả một kế hoạch
do ba mình và Văn Anh bày ra.
- Mục tiêu tiếp theo của bà
ta tất nhiên sẽ là em. Biển số xe anh gửi sáng nay là chiếc xe mà bà ta sẽ ngồi
trên đó trực tiếp chỉ đạo việc bắt cóc em. Nhưng giữa chừng thì bác Minh đổi ý
muốn gặp hai người sớm hơn dự kiến nên đã đổi kế hoạch. Anh đã phá một vài hợp
đồng lớn của bà ta ở Sing nên buộc lòng bà ta phải hủy ngang và quay về giải
quyết. Bước tiếp theo tạm thời anh chưa biết. Nhưng cứ như sáng nay....
BỐP... BỐP... BỐP... Những tiếng vỗ tay bồm bộp từ
sau cửa chính vang lên đột ngột cắt ngang câu nói của Văn Anh.
CẠCH. Cánh cửa bật mở.
- Xin chào! - Là bà Nguyệt
đang đứng chễm chệ ở cửa. Miệng hút xì gà và đang thả lên không trung những vòng
khói nhàn nhạt. Sau lưng bà ta là cả đám đàn em đang lăm le súng ngắn trong tay.
Lúc này đây tất thảy mọi người trong phòng đều đang rất sock trước sự xuất hiện
của bà ta. Làm sao bà ta và cả đám người kia có thể xuống tới tận đây mà không
hề có một báo động nào từ bên trên?
- Làm tốt lắm Việt. Gom lại
một mẻ như vầy phải dễ xử hơn không? Á ha ha ha ha ha.... - Bà ta đảo mắt nhìn
hết tất thảy những người đang có mặt trong phòng rồi cười lớn. Giọng cười man rợ
và buốt ngót đến tận óc. Đoạn tiếp tục quay qua nhìn ông Minh nói mỉa - Anh
yêu! Anh coi thường em quá rồi đó. Khá khen cho anh đã bày ra một màn kịch lớn
như vậy để qua mắt em...
- Việt? Em... - Gương mặt
Văn Anh đã biến sắc. Trắng bệt.
- Mày tưởng mày là ai? Mày
nghĩ mày có thể thay thế được anh Phong trong lòng tao sao? Tỉnh lại đi cưng. Thằng
trợ lý mạt hạng. - Nói rồi Việt nghênh mặt và bình thản lách người đi đến bên cạnh
bà Nguyệt trước cái nhìn kinh ngạc của cả bốn người còn lại...
-
END CHAP 30 -