New Project - "Hai Lối Mộng"

Releasing on 10.08.1992

TEASTER "HAI LỐI MỘNG"

"Thân phận, bản sắc, giống loài,... tất cả ta đều không nề trọng. Ta sẵn sàng quên đi mình là ai, sẵn sàng bỏ đi 700 năm tu kiếp chỉ để bên người..."

TRAILER "HAI LỐI MỘNG"

"...Leng keng... Leng keng... Có tiếng kim loại nhẹ va đập vào nhau..."

Tình Yêu - Giấc Mơ - Ngày Trở Về

Tình Yêu - Giấc Mơ - Ngày Trở Về là câu chuyện kể về cuộc tình đầy sóng gió của hai nhân vật Phong - Duy Phong một đại thiếu gia giàu có, tạo một vỏ bọc riêng cho mình. Duy một chàng trai bị bố bỏ rơi và mẹ mất từ nhỏ, bị coi thường sao một vụ scandal.. Tình Yêu của họ sẽ ra sao ? Hãy theo dõi nhé !

Tình Yêu - Giấc Mơ - Ngày Trở Về

Tình Yêu - Giấc Mơ - Ngày Trở Về là câu chuyện kể về cuộc tình đầy sóng gió của hai nhân vật Phong - Duy Phong một đại thiếu gia giàu có, tạo một vỏ bọc riêng cho mình. Duy một chàng trai bị bố bỏ rơi và mẹ mất từ nhỏ, bị coi thường sao một vụ scandal.. Tình Yêu của họ sẽ ra sao ? Hãy theo dõi nhé !

Thứ Hai, 11 tháng 7, 2016

Tình Yêu - Giấc Mơ - Ngày Trở Về - CHAP 29 -



- CHAP 29 -
- Anh phát hiện ra em từ khi nào?
- Nghi ngờ thì trưa hôm qua. Còn xác nhận thì mới sáng nay thôi. - Vừa trả lời Phong vừa xoa xoa vào hai vết dây thừng hằn trên cổ tay cậu rồi nói thầm - Tụi khỉ này! Đã nói là phải nhẹ tay mà.
- Bộ em diễn dở lắm hã? - Cậu tròn mắt nhìn anh.
- Chính xác. Haha... - Phong dừng lại cười một chút rồi nói tiếp. - Thứ nhất. Việc em tự nhận em là “đầu bếp nhỏ” hôm qua đã làm anh có chút nghi ngờ. Anh đặt cái biệt danh đó cho em khi nào em nhớ không?
- Nhớ... Nhưng mà... - Cậu vốn dĩ đâu có quên. Chẳng qua khi nhìn gương mặt thư thái và hớn hở khi ăn của anh đã làm cậu “sơ sẩy” một chút.
- Thứ hai. Sáng nay em vuột miệng nói ra “Mấy năm nay...”. Em nghĩ em nói nhỏ đến mức anh không nghe được sao? Và cái làm anh nghi ngờ nhất là thái độ lo lắng đến hoảng hốt của em. Nếu em chỉ mới quen anh được hai hôm nay em sẽ không lo lắng đến vậy. Chưa kể anh nhìn thấy sự bất ngờ nơi em nữa. Có phải em nghĩ tên đó sẽ không làm gì anh?
- Ừm... - Cậu gật đầu xác nhận.
- Thứ ba là việc em cố diễn cho hững hờ với anh đã tố cáo em. Ngày xưa lúc mới quen nhau tuy em không thích anh nhưng rất có chừng mực. Em luôn nhỏ nhẹ và chân thành trong từng câu nói của mình. Kể cả việc em kêu anh tránh xa em ra vì không cùng đẳng cấp này nọ cũng rất nhẹ nhàng ý tứ. Nhưng còn hôm qua tới giờ. Em nói chuyện với anh cứ lơ lơ rồi đôi lúc còn trổng không làm anh có cảm tưởng rằng em rất ghét anh. Hơn hết là cái chất âm trầm, buồn bã giấu kín cũng không còn... Lúc đó em vừa mới bị vụ thằng Tùng xong nên khi em nói chuyện anh đều thấy được trong em luôn có một sự lo ngại và sợ sệt nhất định... Xâu chuỗi tất cả mọi thứ. Anh đoán em đang giả vờ...
- Haizzzz... Lúc mới tỉnh dậy em thấy anh vẫn còn ủ rũ với cứ tự trách nên rất giận. Em định dùng cách này để kích thích lại con người của anh. Đây cũng là nguyên nhân vì sao em chọn thời điểm anh vừa nhập học để quên... Ai ngờ đâu nhỏ Uyên lôi anh đi đâu đó xong khi trở về thì anh đã bình thường trở lại... Em thấy lỡ rồi nên muốn nhân cơ hội này để... - Nói đến đây cậu ngừng lại rồi nhìn sang hướng khác...
- Em muốn làm gì? - Nói đoạn Phong lôi ra một bộ quần áo mới đang để dưới gối từ lúc nào cho cậu.
- ... Em... muốn... nhõng... nhõng nhẽo với anh một tí... - Cậu lí nhí trả lời rồi nhận lấy bộ quần áo từ anh.
- Haha... Đúng là vẫn chưa lớn hẳn mà... - Phong không khỏi bật cười khi nhìn thấy vẻ mặt ngượng ngùng kia của cậu.
- Thì... thì... vốn dĩ... Mới có 20 tuổi thôi mà... ... Cậu ráng “cãi”. Thực sự là có 4 năm “người ta” đâu có biết gì đâu hà =))))))
- Ừ thì 20 tuổi trong thân xác 24 tuổi. Haha.
- Mặc kệ anh. Em đi thay đồ... - Cậu nhổm dậy định đi vào hướng phòng tắm.
- Khoan đã...
- Ơ... Anh... - Chưa kịp bước đi cậu đã bị Phong lôi xuống giường trở lại...
- Khoan hãy vội... Chưa xong mà... - Anh thì thầm bên tai cậu.
- Hã... hã... Chưa xong cái gì... - Lại có một quả gấc đang chín.
- Đâu thể chỉ một mình em được lợi như vậy được nhỉ? Nhìn em lúc này rất hấp dẫn đó “đầu bếp nhỏ”... - Anh nói rồi cắn nhẹ lên tai cậu. Đoạn cạ cạ mũi vào phía sau ót.
- ... Đồ cơ hội... - Lúc này cậu mới nhớ ra trên người mình không mặc gì ngoại trừ chiếc quần nhỏ kia...
- Thì đã sao? - Vừa nói Phong vừa liên tục hôn lên khắp vùng ót rồi di chuyển dần sang bả vai cậu...
BỘP... Bộ quần áo trên tay Duy rớt xuống đất... Hơi thở của cả hai đang dần trở nên gấp gáp và dồn dập. Trong khoảnh khắc cậu đã xoay người lại rồi hưởng ứng theo men tình ái đang dâng tràn với những màn dẫn dắt đầy điêu luyện của anh... Và rồi những vũ điệu tình ái đã lâu chưa được biểu diễn nay lại trở nên cuồng nhiệt, mê đắm như thuở ban đầu...
- Anh xin lỗi... - Phong chủ động lên tiếng khi mọi việc đã “qua đi”. Lúc này Duy đang nằm gục trong lồng ngực anh. Hơi thở đều đặn. Trên lưng vẫn còn lấm tấm mồ hôi sau màn “biểu diễn” vừa rồi...
- Vì điều gì? - Cậu hỏi mà mắt vẫn nhắm nghiền...
- Vì tất cả... Bao nhiêu năm nay anh nói yêu em nhưng lúc nào cũng để em chịu thiệt vì anh....
- Anh đừng tự trách mình như vậy nữa... Em đã nói là... - Vừa nghe vậy cậu đã ngước đầu dậy nhìn anh. Trong ánh mắt thoáng chút giận dỗi.
- Khoan giận. Để anh nói hết đã. Điều này là cái anh đã nhận ra khi nói chuyện với Uyên lúc em vừa mới tỉnh lại. Uyên nói đúng. Anh chưa bao giờ dành đủ thời gian để hiểu em. Anh chỉ chăm chăm vào cái tôi của mình để rồi lần nào cũng là em phải...
- Được rồi mà... Cái gì cũng đã qua hết rồi... Không phải bây giờ em đang yên lành nằm đây với anh sao? - Cậu chen ngang không cho anh nói nữa.
- Cứ chìu anh như vậy anh sẽ hư đó... - Phong cười khì rồi xoa đầu cậu.
- Ngoan hay hư gì thì anh cũng là của em. Em không bỏ rơi anh là được rồi. Nhớ kỹ điều này. Chỉ cần ở đâu có anh thì chắc chắn nơi đó cũng sẽ có em. - Nói rồi cậu chồm lên hôn lên má anh một cái thật kêu.
- Anh biết tìm đâu ra người thứ hai như em đây?
- Vậy nên lo giữ kỹ đi... Haha....
- Oke. Mai anh sẽ đặt mua một cái két sắt về đựng em vô. Haha...
- Đầu tư quá nhỉ...
- Thôi em ngủ đi. Khuya rồi. Chắc cả ngày nay em cũng mệt rồi đúng không? - Phong bất chợt nhìn lên nhìn đồng hồ rồi nói.
- Để chút nữa đi. Em chưa buồn ngủ... À mà môi anh còn đau không? - Cậu chợt nhớ vết thương trên môi Phong nên lại ngóc đầu dậy rồi đưa tay miết nhẹ lên môi anh.
- Không sao. Nhờ vậy mà em mới nhận ra anh đó thôi.
- Lần sau còn chơi trò bắt cóc này nữa thì không nhẹ như hôm nay đâu nhá.
- Nhẹ mà chảy máu???
- Ai biểu “dê xồm”...
- Ủa. Ai “dê”?
- Đó. Nguyên con dê cụ tên Khánh Phong nằm đây nè...
-----------------------------------------------------------------------------
Sáng hôm sau có lẽ là ngày đồng hạnh ngộ khi cả Bảo và con Tâm cùng lúc xuất hiện trở lại.
- Sorry baby. Anh biết tin trễ quá. Đến giờ mới về đây với nhóc được. - Vừa thấy Duy, Bảo đã vội vàng ôm lấy cậu.
- Hèm. Không phải muốn là hôn tự do vậy nhé! - Phong đứng đó buông lời đe dọa khi thấy Bảo đang vừa ôm vừa hôn lên tóc Duy.
- O.M.G! Anh ghen với em sao? Anh trở nên hẹp hòi lúc nào vậy thiếu gia? - Bảo nghe vậy thì buông Duy ra.


- Ha. Em thử nhìn người yêu của mình bị một tên đàn ông khác ôm hôn trước mặt mình coi có ghen không? - Nói rồi Phong tiến lại gần rồi dùng ngắn tay nâng cằm Bảo lên.
- Vậy để em đền lại cho anh vậy. - Không đợi Phong kịp phản ứng Bảo đã hôn lên môi anh.
- Duy! Em không ghen chứ? - Bảo quay qua hỏi Duy đang đứng đó. Sắc mắc cậu lúc này vô biểu tình.
- Hai người muốn làm gì cũng được. Không ý kiến. - Trái lại vẻ hào hứng của Bảo, Duy chỉ khẽ liếc nhìn hai người rồi ngồi xuống salon cầm remote mở TV rồi chăm chú xem.
- Nhóc. Giận hã? Đừng hẹp hòi vậy chứ. Chỉ là một cái hôn chào hỏi thôi mà. - Bảo vội ngồi xuống salon.
- Ôi trời. Em dư biết hai người hiện giờ đang như thế nào. Dù anh có cởi đồ của cả hai người ngay tại đây em cũng chẳng quan tâm vì anh Phong bảo đảm sẽ không chạm vào anh. Haha. - Duy đáp rồi buông một tràng cười sảng khoái.
- Anh Phong. Anh dạy bà xã tốt lắm đó. - Bảo nghe vậy thì nhất lượt hưởng ứng theo.
- Hey! Bảo. - Phong nhìn Bảo ra hiệu im lặng rồi đá mắt sang Duy.
- Ba thằng cha kia. Coi tui là không khí à? - Tiếng con Tâm vang lên từ phía góc nhà. Nãy giờ vô cùng lượt với Bảo đã hơn 10 phút mà nó hình như vẫn chưa nhận được sự chào đón nào.
- Mày để tính sau. Tao chưa giận mày vì cái tội mất tích không lý do thì thôi chứ. - Nghe con Tâm phân bì Duy bèn quay qua lừ mắt với nó.
- Tao xin lỗi. Nhưng tao có việc phải đi. Mãi tới tận bây giờ mới xong nè. - Nó nói nhìn cậu bằng ánh mắt hối lỗi.
- Để đó tính sau... - Cậu ậm ừ.
- Mà anh Phong. Duy nữa. Hai người... có ổn không? Lúc về tới em có nghe được mấy chuyện xảy ra trong đám tang. Bác và Bánh Sữa mất đột ngột quá... - Bảo chợt hỏi. Chính bản thân Bảo cũng quá đỗi ngạc nhiên khi vào nhào lúc nãy. Khung cảnh rất bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
- Thật ra lúc đầu cũng không thoải mái gì... Nhưng rồi em suy nghĩ thế này. Cũng đơn giản thôi. Ba với Bánh Sữa nếu biết được em với anh Phong bi lụy và đau khổ thì có an lòng mà ra đi không? Lúc hai người đó còn sống luôn muốn em với anh Phong vui vẻ, hạnh phúc thì bây giờ họ đi rồi thì vẫn như vậy. Cái chết không phải là điểm cuối của tình cảm. Họ luôn ở đây và ở đây của em và anh Phong. Chỉ cần nghĩ như thế thì sẽ nhẹ lòng thôi. - Duy nói rồi chỉ vào đầu và ngực mình. Trên môi nở một nụ cười nhẹ. Nụ cười an hòa, không vướng bận.
- Ừm... Em có vẻ trưởng thành hơn rồi đó baby. Anh vui lắm. - Bảo cười rồi lại ôm cậu thêm cái nữa.
- Hèm... Thấy không nói rồi cứ “xài chùa” nhỉ? - Phong ngồi kế bên tằn hắn.
- Thôi để ôm hết cả hai chịu chưa? - Bảo phì cười trước vẻ mặt của Phong đang nhăn nhó kia rồi vươn tay qua ôm luôn cả anh.
REENG.... REENG.... Chuông điện thoại bàn bất chợt reo lên.
- Alo! - Phong đang ngồi gần đó nên tiện tay cầm ống nghe lên.
- Được. Cũng nên như vậy. Chút nữa chúng tôi sẽ tới. - Nói xong anh đặt ống nghe xuống. Gương mặt lập tức hiện lên vẻ trầm ngâm.
- Sao vậy anh? - Cả ba người Duy, Tâm và Bảo đồng lượt hỏi.
- Là bà ta...
- Con mụ đó muốn gì nữa? - Con Tâm lập tức thay đổi sắc diện.
- Bà ta gọi anh và Duy qua đó để bàn chuyện tài sản...
- Vậy bây giờ hai người tính sao? - Bảo lo lắng hỏi.
- Em đã suy nghĩ tới chuyện này rồi. Trước khi ba mất đã lập di chúc. Vốn dĩ phần tài sản của ba sẽ chia làm ba phần cho em, anh Phong và Bánh Sữa. Mục đích của bà ta về đây có lẽ là hướng đến những điều lợi này. Tài sản thì em không cần. Phần của Bánh Sữa cũng không nhất thiết. Hai phần này em sẽ giao cho bà ta. Chỉ có của anh Phong thì cần giữ lại để củng cố thêm cho sự nghiệp sau này. Bà ta dù gì cũng là mẹ của anh Phong nên chắc chắn sẽ không đụng chạm gì tới phần này. - Thực ra trong lòng cậu đang nghĩ khác. Lý do kia chỉ là phụ. Vì nếu muốn cậu có thể đưa ra pháp luật để giải quyết một cách danh chính ngôn thuận nếu xảy ra tranh chấp. Nhưng với người đàn bà kia thì đó không phải là một ý hay. Cậu cảm giác được bà ta không đơn giản chỉ là một doanh nhân nước ngoài. Khí chất của bà ta trong đám tang có chút tà khí và không sạch sẽ mấy. Điều cốt yếu chính là việc bà ta đã ra tay sát hại ông Minh và Bánh Sữa. Anh và cậu đã phải suy nghĩ rất nhiều về việc này. Nếu chỉ vì tài sản thì đâu nhất thiết phải làm vậy. Bà ta có thể công khai tranh giành hoặc gây sức ép với ông Minh hoặc cậu. Mục tiêu thật sự của bà ta là gì? Vì vậy cậu muốn dùng hai phần tài sản kia để làm bà ta tạm thời án binh để có thêm thời gian điều tra. Đầu tiên là phải tìm hiểu ra xem ở Sing bao nhiêu năm nay bà ta đã làm gì. Tiếp theo là tai nạn kia. Sau tai nạn hầu như không còn ai liên quan xuất hiện. Tài xế của cả hai bên. Hai chiếc xe bị nạn. Hồ sơ tai nạn tại phòng cảnh sát giao thông thành phố. Tất cả đều biến mất một cách bí ẩn.
- Ồ... - Bảo nghe cậu nói xong thì gãi gãi cằm rồi im lặng.
- À! Chiều nay anh ở nhà đi. Để em qua đó với anh Bảo. Được không? - Cậu quay qua anh nói.
- Sao lại là Bảo? - Trong lòng Phong xuất hiện một sự lo lắng vô hình. Chuyện bà Nguyệt là thủ phạm anh và cậu đều thống nhất rằng tạm thời sẽ không cho ai biết khi chưa điều tra rõ ràng. Nếu đi với Bảo thì sẽ thiếu đi một sự đề phòng.
- Lúc này anh không nên gặp bà ta. Dù gì anh cũng là con của bà ấy. Đụng chạm trực tiếp lúc này chưa hẳn là điều hay. Em tự lo được. - Thoáng nhìn hàng chân mày hơi chau lại của anh cậu hiểu ra ngay vấn đề nên buông ra một câu đầy ẩn ý. Việc đi với Bảo sẽ làm bà Nguyệt dè chừng vì bà ta vốn dĩ chưa hề gặp người này trước đây. Trước mặt người lạ ít ra bà ta sẽ không làm gì để lộ sơ hở.
- Ok. Nhưng khi qua tới nơi thì gọi anh rồi để điện thoại vô túi như bình thường. Nếu có gì anh còn qua đó kịp. - Phong nghe ra được ẩn ý của Duy nên không nói gì nữa mà chỉ dặn cậu như vậy. Ít ra anh có thể theo sát được hành động của cậu.
- Ủa mà sao lại là anh? Anh đâu có quen biết gì bà ta? - Bảo thấy cậu đòi đi với mình thì vô cùng ngạc nhiên.
- Sau này em sẽ giải thích. Bây giờ chỉ việc đưa em đi. Oke? - Cậu nháy mắt với Bảo.
- Được rồi! Đi thì đi. - Bảo chẳng hỏi nữa mà đứng lên đi theo cậu ra cửa.
-------------------------------------------------------------------------------------
NHÀ ÔNG MINH
Vừa bước vào Duy đã bị choáng vì chỉ trong vài ngày căn nhà đã bị thay đổi đến mức không ngờ. Toàn bộ gam màu xám, tím trầm mặc đã bị thay bằng màu vàng ánh kim rực rỡ đến chói chang. Bà Nguyệt đang ngồi chễm chệ hút thuốc ở phòng khách. Cả không gian ngập ngụa mùi khói thuốc thay vì mui hoa oải hương thoang thoảng như trước. Kế bên bà ta là một người nam lạ mặt đang ngồi nhìn vào màn hình Laptop.
- Xin chào cậu Út. Tên tôi là Alex Nguyễn. Năm nay 32 tuổi. Tôi là trợ lý của giám đốc Nguyệt. - Hắn chào cậu rồi tự giới thiệu về mình.
- Chào anh. - Trong khoảnh khắc. Cậu chợt nhận thấy từ tên Alex này có gì đó rất quen thuộc. Nhất là nụ cười kia. Có gì đó rất gần gũi. Dường như đã từng gặp ở đâu rồi...
- Thằng Phong đâu? - Bà Nguyệt cất tiếng hỏi. Trên môi vẫn phì phèo điếu thuốc.
- Anh Phong bận việc nên giao cho con qua đây nói chuyện với dì. - Cậu trả lời với vài phần lễ độ.
- Đừng xưng hô với tao kiểu đó. Mày chỉ là thằng con hoang. Tao không phải dì của mày. Không cần dông dài. Chắc mày biết mục đích của ngày hôm nay là gì? - Nói đoạn bà ta dụi tắt điếu thuốc và ngồi ngay ngắn lại. Ánh nhìn của bà ta lập tức bao quát khắp người Duy.
- Vậy thì tôi không khách sáo. - Cậu đã lường trước nên chẳng lấy gì làm ngạc nhiên mà bình thản đáp. - Chắc bà đã biết di chúc của ba tôi chia làm ba phần? Trên danh nghĩa tôi là con nuôi nhưng thực tế là gì chắc bà hiểu rõ? Tôi tin chắc bà đã biết được thân phận của tôi là ai đúng không?
- Mày định uy hiếp tao à? - Vừa nghe đến đó bà ta đã câng mặt lên. Ánh mắt đanh lại.
- Nghe tôi nói hết đã. Vốn dĩ tôi chẳng cần phần tài sản đó nên sẽ không tranh giành với bà làm gì. Bà cứ lo mọi thủ tục tôi sẽ nhượng lại cho bà. Phần của Duy Phong. Anh Phong cũng đã quyết định sẽ chuyển luôn cho bà. Phần của anh Phong thì anh ấy vẫn giữ.
- Mày cũng khôn đó. Được. Nếu đã thẳng thắn và biết điều vậy thì tao sẽ cho mày chút ơn huệ. Cái nhà hàng nhãi nhép kia mày cứ việc giữ lấy mà làm của. Hê hê... - Gương mặt bà ta lúc này dãn ra và tràn ngập niềm thỏa mãn.
- Nếu không còn gì nữa tôi xin phép. - Đến đây thì cậu bèn đứng lên chào bà ta. Trong lòng thở phào khi mọi chuyện diễn ra khá suôn sẻ như trong dự liệu. Suốt buổi bà ta không biểu hiện gì ra mặt ngoại trừ lâu lâu lại liếc mắt nhìn Bảo. Nhưng tuyệt nhiên không hỏi đến câu nào.
- Alex! Tiễn khách. - Tất nhiên bà ta cũng chẳng thèm mời cậu ở lại.
- Mời hai cậu. - Alex nghe vậy thì đứng lên chìa tay mời hai người.
- Cảm ơn. Không cần đâu. - Cậu khoát tay rồi kéo Bảo đi thẳng ra cửa.
- Chưa xong đâu. Tạm thời tao để yên cho mày vì cái trò biết điều hôm nay. Cứ từ từ mà chơi hết ván bài này! - Bà Nguyệt buông lời đe dọa khi cậu vừa khuất sau cửa.
----------------------------------------------------------------------------------------------
Xe của Bảo vừa dừng trước cửa Phong đã đứng chờ sẵn ở cửa ra hỏi han đủ kiểu mặc dù diễn biến ở nhà bên kia anh đều nghe được qua điện thoại. Trên đường đi cũng có hẳn hai chiếc xe 6 chỗ chở “bọn bắt cóc” hôm nọ đi theo bảo vệ hai người.
KÉT. Một chiếc xe hơi trắng trờ tới đậu sát sau đuôi xe Bảo. Và càng ngạc nhiên hơn khi người bước xuống là Alex.
- Anh đến đây làm gì? Bà ta sai anh đến à? Bà ta muốn gì nữa? Phần tài sản của tôi đã giao cho bà ta rồi còn chưa đủ sao? - Duy lên tiếng hỏi. Trong bụng đánh lô tô vì sự xuất hiện này. Không lẽ bà ta đã đổi ý?
- Không mời anh vô nhà được sao? - Trái với vẻ khó chịu của Duy thì tên trợ lý vẫn cứ điềm nhiên đứng đó cười với cậu.
- Không. Có gì thì nói tại đây hoặc nhà bên đó. - Cậu kiên quyết đứng chặn ở cửa.
- Em không hiền như những gì anh điều tra được nhỉ? - Hắn vừa nói vừa đưa tay nhéo nhẹ lên má cậu.
- Này. Anh cho phép anh làm vậy với Duy. - Đến nước này thì Phong không còn im lặng nữa. Anh tiến đến nắm cổ áo tên trợ lý kia xô ra khỏi người Duy.
- Đừng nóng. Người nhà cả thôi. Duy. Em nhất quyết không cho anh vô nhà sao? - Hắn phủi nhẹ ve áo bị Phong làm nhăn rồi tiếp tục ôn tồn quay qua hỏi Duy.
- Anh đừng ra vẻ thân thiết với tôi như vậy. Người nhà? Anh nghĩ anh là ai? - Cậu trừng mắt với hắn. Lúc này đâu cậu chỉ muốn đuổi tên khó ưa này ra khỏi đây ngay lập tức.
- Đúng là bé con năm nào đã lớn thật rồi... - Hắn nhoẻn miệng cười.
- Anh nói gì?... Bé... con... - Cậu chợt khựng lại khi nghe hai từ đó thoát ra từ miệng hắn.
“ Bầu trời có trăng, quả đất có lửa... Đang tỏa hòa mọi nơi...Chiếu tỏ một vùng... Mà em thích trăng... Em yêu bầu trời.....”. - Còn nhớ bài này không bé con? - Hắn không nói nữa mà lại cất tiếng hát lên một bài hát thiếu nhi rồi hỏi cậu.
- Anh... - Cậu mấp máy môi... Trong ánh mắt lộ rõ vẻ xúc động...
- Nhìn nè bé con... - Hắn tiếp tục dùng một tay rút trong túi ra một chiếc khăn mỏng rồi giũ nhẹ lên bàn tay còn lại đang xòe ra. Lập tức trên đó xuất hiện một viên kẹo nhỏ gói giấy bạc. Một loại kẹo đã khá lâu đời. Đoạn hắn tiến lại cầm tay cậu ngửa lên rồi bỏ viên kẹo vào đó...
- Anh Văn Anh.... - Cậu vội thốt lên rồi ôm chầm lấy hắn...
- Hã??? - Cả Phong và Bảo đứng đó đều trố mắt ngạc nhiên trước sự việc vừa xảy ra.
- Hai người... Hai người... Quen nhau???
- Vô nhà đã. Đứng ngoài này không tiện đâu. - Nói rồi Duy nắm tay Văn Anh lôi tuột vào trong trước sự ngỡ ngàng của Phong và Bảo.
- Rồi. Anh nói đi. Hồi đó anh nói là đi Pháp mà. Sao bây giờ làm trợ lý cho bà Nguyệt? Rồi anh tới đây bà ta có biết không? Anh làm em bất ngờ quá. - Cậu rối rít hỏi Văn Anh không cho anh thời gian trả lời.
- Em không sợ anh đến đây để làm nội gián sao? - Văn Anh cười xòa rồi xoa đầu cậu.
- À... Ừm... Anh Bự sẽ không làm vậy với em đâu đúng không? - Cậu bẽn lẽn trả lời. Trong lúc nhất thời xúc động cậu đã không làm chủ được mình. Văn Anh vốn là hàng xóm của cậu từ lúc ông Minh bỏ đi được 1 năm. Năm đó cậu vừa tròn 6 tuổi. Văn Anh là cháu của dì Tuyết hàng xóm nhà cậu. Cũng là người đã giúp cậu bán căn nhà cũ. Trong suốt khoảng thời gian đó cho đến năm cậu 12 tuổi thì Văn Anh luôn là người ở bên cạnh chăm sóc cho cậu. Cậu lúc đó đã mặc định trong đầu anh chính là anh ruột của mình. Chính Văn Anh cũng đôi lúc khó hiểu là vì sao anh lại thương cậu nhóc này đến vậy. Anh lớn hơn cậu đến tận 9 tuổi chứ có ít đâu. Vậy mà cậu chỉ chơi với mỗi mình anh. Bọn trẻ trong xóm hầu như cậu không buồn để mắt tới. Mẹ cậu cũng thấy vui lây khi cậu con trai nhỏ nhắn của mình được một người lạ thương yêu như vậy. Ít nhiều nỗi trống trải khi không có ba bên cạnh của cậu cũng nguôi ngoai nhờ Văn Anh. Bài hát và trò ảo thuật nhỏ kia là hai thứ cậu hay bảo Văn Anh làm nhất. Nên khi nãy vừa thấy đã nhận ra ngay. Cậu còn nhớ lúc Văn Anh đi Pháp du học cậu đã “thê thảm” ra sao. Đột nhiên không còn ai chơi chung, không còn ai dỗ dành, chăm sóc mỗi ngày. Gần cả tháng trời cậu cứ thơ thẩn qua nhà Văn Anh rồi vào phòng anh ngồi thẫn thờ trong đó để chờ anh Bự về. Nhưng rồi cậu chẳng chờ được. Đến khi dọn đi thì niềm tin gặp lại Văn Anh cũng không còn vì trước khi đi cậu nghe được dì Tuyết nói anh đã quyết định ở lại Pháp định cư...
- Ừ thì anh Bự thương Bé con nhất mà. Hì hì. - Văn Anh lại xoa đầu cậu.
- Có phải anh là người đã gửi đoạn ghi âm đó cho em? - Cậu chợt nhớ ra đoạn ghi âm kia. Chỉ có thể là Văn Anh.
- Đúng rồi. Anh vốn định chưa muốn thổ lộ thân phận thế này đâu. Nhưng hồi nãy gặp em trong nhà bên kia. Anh thấy em rất bản lĩnh khi nói chuyện với bà ta. Với tất cả những dữ liệu anh thu thập được vài năm trước thì anh thấy rằng em khá thông minh nhưng lại hơi yếu đuối nên muốn chờ thêm một thời gian nữa coi sao. Nhưng hôm nay anh lại thấy không phải vậy.
- Mấy năm trước???? - Cậu ngạc nhiên hỏi lại.
- Đúng vậy. Bà ta đã bắt đầu điều tra em và Phong ngay từ lúc hai người vừa mới quen nhau ở trường. Bà ta vốn định đã về để chia rẽ hai người vì bà ta lúc đó muốn đào tạo Phong để gia nhập tổ chức. Việc Phong quen em và “phục thiện” đã làm kế hoạch của bà ta lỡ dở. Nhưng chưa kịp làm gì thì Phong đã bỏ đi London và em thì vào.... trong đó... Những tưởng mọi thứ đều xong xuôi để có thể bắt đầu lại từ đầu nhưng khi ở London Phong lại nhận nuôi Duy Phong và chưa quên được em nên bà ta vẫn không thể thực hiện được kế hoạch. Vì bà ta biết sẽ có ngày Phong quay lại Việt Nam tìm em.
- Tổ chức? - Phong nghe vậy thì chen vào.
- Đúng. Pha Lê Đen là tên tổ chức buôn lậu vũ khí và sát thủ của bà ta ở Sing. Bà ta vốn định sẽ đào tạo cậu thành sát thủ để phục vụ cho công việc của mình. Với tất cả “thành tích” ngổ ngáo và bất cần của cậu trong thời gian trước đó làm bà ta khá hài lòng. Nhưng từ khi quen Duy cậu đã thay đổi đáng kể. Và bà ta không thích điều này. Trong nhóm của cậu ngày xưa có hai tên là gián điệp của bà ta đó. Nhưng cuối cùng đã bị giải tán.
- Bà ta đúng là không đơn giản như tôi tưởng... - Nghe xong Phong ngồi trầm tư rồi xoa cằm.
- Nhưng sao anh biết được là em? - Duy lại tiếp tục hỏi Văn Anh.
- Ngốc. Đã gọi là điều tra thì dĩ nhiên phải tra cả quá khứ xa xôi của em chứ. Lúc nhìn thấy hình em anh đã ngờ ngợ rồi. Và khi tra ra là Bé Con thì anh rất bất ngờ luôn đó. - Văn Anh nói rồi cốc nhẹ lên trán cậu.
- Khoan đã. Làm sao tôi có thể tin anh đến đây với thiện ý. Biết đâu chuyện anh và Duy quen nhau anh đã nói cho bà ta biết và bà ta đang muốn lợi dụng việc đó để nhắm vào Duy? - Phong có vẻ đã hơi khó chịu vì những hành động thân mật của Duy và Văn Anh nãy giờ nên vội lôi cậu về phía mình rồi ôm chặt.
- Hahahahaha... Cậu bảo vệ Bé Con của tôi kỹ quá nhỉ? Ừ thì. Tạm thời tôi quả thực là không thể chứng minh được điều gì. Nhưng rồi cậu sẽ phải tin. - Văn Anh cười lớn rồi trả lời đầy ẩn ý.
- Hừ. Đừng Bé Con này, Bé Con nọ nữa. Duy đã lớn rồi. Không phải đứa con nít như ngày xưa đâu. - Phong cộc cằn đáp lại.
- Thôi được rồi. Tôi phải về đây. Vì nhiệm vụ của tôi là theo dõi Duy với Bảo. Lúc nãy tôi vào đây là vì muốn nói vài câu với Duy về việc mình là ai thôi. Nếu còn ở lại đây chắc sẽ lộ mất. Nhưng hai người hãy nhớ cẩn thận một điều. Bây giờ bà ta đang đắc ý nên tạm thời sẽ không làm gì tiếp theo. Nhưng không có nghĩa là đã yên chuyện. Người bà ta muốn giết còn có Duy. Hãy thận trọng. Ngay cả tôi cũng không biết bà ta sẽ sắp xếp điều gì sắp tới để cảnh báo kịp đâu. Bà ta làm việc rất gọn ghẽ và bí mật. Tôi mang tiếng là trợ lý đắc lực hơn 5 năm nay nhưng kế hoạch gì cũng tới phút chọn cũng mới được thông báo. Nhưng tôi sẽ cố hết sức để báo tin cho hai người nếu kịp. Mọi chuyện khác tôi sẽ nói vào lần gặp kế tiếp. Bây giờ việc duy nhất tôi muốn nhắc hai người chỉ có hai từ CẨN THẬN. - Đột nhiên Văn Anh nghiêm mặt lại rồi nói với cả hai sau đó bước ra cửa. Đến cửa anh đột nhiên quay lại nói với Duy - Bé Con. Tin anh. Anh Bự sẽ làm hết sức để bảo vệ Bé Con.
- Lại Bé Con. Hừ...- Phong hừ nhẹ một tiếng trong cổ. Anh thật sự khá khó chịu với người này. Mặc dù biết Duy coi anh ta là gì nhưng những cử chỉ kia làm anh không khỏi nheo mày khi nghĩ đến. Chưa bao giờ cậu ôm người con trai nào khác trước mặt anh cũng như để bị “đụng chạm” như nãy giờ. Hơn nữa cái ánh mắt quan tâm dịu dàng mà Văn Anh nhìn Duy cũng là thứ khiến Phong phải “nóng trong người”.
- Anh Phong... - Cậu len lén dùng một ngón tay chọt nhẹ vào hông Phong. Nhìn biểu hiện của anh nãy giờ cậu biết “thiếu gia” đã ghen rồi. - Đừng giận nha. Em chỉ là vui quá thôi. Chuyện về Văn Anh em sẽ từ từ kể cho anh nghe. Quả thực là Văn Anh rất có ý nghĩa với em. Nếu lúc nhỏ không có Văn Anh ở bên cạnh thì chắc em đã sớm thành trẻ tự kỷ rồi...
- Anh không có nghĩ gì đâu. Em đừng hiểu lầm. Chỉ là có chút không quen khi có người ôm em và hành động thân thiết quá như vậy thôi. Hình như đây là lần thứ hai sau thằng Việt thì phải... - Phong vội trấn an Duy. Đoạn ôm chặt cậu. Trong lòng anh lúc này đang cân bằng. Cân bằng giữa ghen và phấn khởi. Phấn khởi vì rốt cuộc cũng đã có chút manh mối và hướng đối phó với bà Nguyệt cùng một đồng minh “hờ” sẵn sàng giúp đỡ...
- END CHAP 29 -
-----------------------------------------------------------------

Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2016

Tình Yêu - Giấc Mơ - Ngày Trở Về - CHAP 28 -





- CHAP 28 - 



TRƯA HÔM ĐÓ

Vừa đến cửa Phong đã lén mở cửa vào nhà và đi thẳng xuống cửa bếp rồi đứng nép qua một bên chờ sẵn. Trong kia Duy đang “vật lộn” với những con cá. Tình cảnh y như lúc trước. Lần thứ nhất... Lần thứ hai... Lần thứ 3... - AHHHHH......... - CHOẢNG. Sau tiếng la rổ cá đổ tung tóe xuống sàn nhà và Duy cũng đã nhảy lên bàn. Thời cơ đã đến... Anh liền chạy vào...

- Thì ra cậu sợ mấy con này hã? Sao hồi sáng không nói. Biết vậy thì nấu món khác có sao đâu. - Anh vừa bắt cá vừa tủm tỉm cười.
- Làm sao tôi biết được nếu nói không biết nấu thì anh sẽ đòi hỏi kiểu gì nữa. Nhắm mắt làm đại cho xong. - Duy vẫn ngồi bàn bếp. 
- Đâu phải tôi chỉ thích mỗi món này đâu. Thôi bắt vô hết rồi. Xuống đi. Ngồi trên đó hoài nhìn mắc cười quá. - “Hắn” lại cười.

Cậu khẽ bước xuống. 1 chân. 2 chân... Tiếp đất an toàn... Con cá do Phong cố tình để lại vẫn còn nguyên đó. 

- Còn một con nè. - Nói rồi cậu chỉ xuống ngay dưới chân mình.
- Ừ... ừ... - Trong bụng Phong lúc này đang rất tức tối. Anh bèn quyết định “cố tình” thêm một lần nữa. Nhân lúc cậu không để ý anh đã bắt một con khác rồi thảy lại gần chỗ khi nãy. Nhưng....
- Ủa. Sao còn một con nữa đây? - Cậu quay lại nhìn “hắn” khi thấy vẫn còn cá dưới đất.
- Tại nó bò nhanh quá nên tôi không thấy. - Lại hụt. “Nhị bất quá tam” - “Thêm lần nữa vậy” - Nghĩ là làm. Thêm một con nữa bị tung ra. Và... 

XOẠT... - Ê Ê Ê Ê Ê Ê Ê Ê Ê.... RẦM..... RẦM ...... CHỤT.........
Cái rổ đựng văng ra xa. Cá lại vương vãi khắp sàn...Cậu đã nằm trọn trên người anh. Còn môi của hai người thì đang... “Dính rồi” - Có người đang đắc ý thầm trong bụng.
Không gian im lặng bao trùm cả căn bếp. Loáng thoáng đâu đó là âm thanh lạch bạch của những con cá... Cả hai vẫn còn nằm đó...

- Uhm... Cậu đứng dậy được không? 
- Được... được... Mặt Duy đã đỏ lên tự lúc nào.
- Thôi dọn dẹp rồi đi ra ngoài ăn một bữa đi. Tôi nghĩ chắc cậu không thể tiếp tục với mớ cá này nữa đâu. 
- Nhưng...
- Nhưng cái gì? Hay muốn giống như hồi nãy nữa ? - Phong nháy mắt.
- ... Cậu cúi đầu tránh ánh mắt của “hắn”.
- Hay là... Cậu thật sự thích tôi làm thế với cậu? - Anh đang áp sát mặt cậu.
- Không... Đừng... Cậu giật mình nhảy lui về sau.
- Haha. Vậy thì dọn dẹp đi rồi tôi chở đi ăn.
- Không cần đâu. Mọi thứ tôi đã chuẩn bị xong hết rồi. Anh chỉ cần giúp tôi rửa sạch mớ cá này thôi. - Cậu lắc đầu trả lời rồi chỉ về phía bàn ăn sau lưng anh. Trên bàn đã dọn sẵn chén, đũa, rau sống và một nồi nước lẩu to ụ.
- Cũng được. - Nói rồi Phong xắn tay áo rửa sạch từng con cá rồi bỏ vào đĩa sứ sau đó để lên bàn ăn đã được cậu chuẩn bị sẵn hết.
- Chà. Nghe mùi nước lẩu thơm quá. - Anh hít một hơi dài khi nắp nồi được mở ra.
- Hì. Thì “đầu bếp nhỏ” nấu mà. - Cậu nháy mắt với “hắn”.
- Đầu bếp nhỏ? Là ai? - “Không lẽ đã có kết quả sao?” - Phong vui mừng nghĩ thầm nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ hỏi lại vì từ sáng tới giờ anh vẫn chưa hề đề cập tới cái biệt danh này trước mặt cậu và cũng không có ý định đó. Vì theo như ngày xưa thì biệt danh này anh đặt cho cậu vào một bữa cơm trước đó một ngày. Nhưng bây giờ thì không thể dựng lại tình huống đó vì anh và nhỏ Uyên đã chọn sáng nay là buổi gặp đầu tiên. Nên đây chỉ có thể là cậu tự nhớ ra hoặc đột nhiên có ấn tượng gì đó về cái tên này.
- Thôi! Ăn đi rồi còn về dùm tôi. - Cậu không đáp mà chỉ dằn nhẹ chén bún xuống trước mặt “hắn”.
- Ừm... Vậy thì ăn... 

-----------------------------------------------------------------------------------------------

- Lại đây. - Phong đang ngồi trên salon phòng khách xem TV sau bữa ăn. Vừa thấy Duy đi ra anh đã cất tiếng gọi.
- Ủa chưa về sao? Còn muốn gì nữa? - Cậu đứng khoanh tay tựa người vào kệ tủ trả lời.
- Thì lại đây chút đã. - Vừa nói anh vừa vỗ vỗ xuống chỗ ghế bên cạnh mình.

PHỊCH... - Rồi đó... Ơ... - Cậu chưa kịp nói gì thì đã thấy “hắn” nằm xuống rồi gối đầu lên đùi mình.

- Tôi buồn ngủ. Nằm đây ngủ tí. 
- Muốn thì về nhà ngủ. Sao lại ngủ ở đây? Còn nằm trên người tôi nữa... - Cậu bực mình đẩy “hắn” xuống.
- Một chút thôi. Đã cảm ơn thì cảm ơn cho trót chứ...
- Anh... - Cậu tính nói tiếp thì “hắn” đã nhắm mắt lại. Hơi thở đều đặn. Trên khóe miệng nở một nụ cười nhẹ...
- ...
- Đồ ngốc... - Cậu nói khẽ rồi lấy tay vuốt mấy cọng tóc lòa xòa trên trán “hắn”. Đoạn cúi xuống hôn nhẹ lên đó. - Anh ngủ ngon...

------------------------------------------- Flashback ------------------------------------------------ 


BA NGÀY TRƯỚC


“Mình đang ở đâu nhỉ? Đau đầu quá... Sao im lặng thế nhỉ?” - Cậu cảm thấy đầu mình đau như búa bổ. Cậu muốn mở mắt ra để xem mình ở đâu nhưng không tài nào nhấc mi mẳt lên nổi...
..........
“Sao ồn ào thế nhỉ?” - Cậu đã tỉnh lại lần nữa. Lần này là tiếng của...
- Ông Phong. Ông hay quá ha. Tui mới đi có mấy bữa mà ông làm cho nó thành vầy là sao... 
“ Ôi cái giọng chanh chua này... Đích thực là nhỏ Uyên chứ không ai vào đây” - Cậu hé mắt ra nhìn thì quả đúng như vậy. Nhỏ đang đứng chống nạnh quát tháo bên cái vali to đùng. Còn Phong thì ngồi trên salon như người mất hồn. Trong lúc đó cậu tranh thủ nhớ lại mọi chuyện hôm qua. Từ lúc vào phòng cho đến lúc ngất đi.


- Phong vô dụng quá. Phong không thể bảo vệ được Duy... Phong chỉ gây rắc rối cho Duy mà thôi...
“Vẫn là cái kiểu đó. Tức quá mà. Nói cả ngày hôm qua chắc chẳng vô được câu nào đây. Đã vậy thì...”- Nghĩ đến đó cậu liền mở mắt ra...Ai dà... Chói mắt quá....
- Ê! Ê! Ông Phong. Nó tỉnh rồi nè. - Nhỏ Uyên là người nhìn thấy đầu tiên...
- Em thấy sao rồi? Em thấy còn đau không? Em thấy có chỗ nào không ổn? - Phong đang ngồi trên salo nghe nhỏ Uyên gọi thì bật dậy chạy lại bên giường hỏi dồn.
- Uyên... Sao hắn ở đây?- “Hỏi gì mà lắm thế. Người ta mới tỉnh lại thôi mà.” 
- Không ở đây chứ ở đâu? Mày bất tỉnh suốt từ hôm qua tới giờ... Thằng chã không ở đây lo cho mày chứ không lẽ ở nhà phễnh bụng ngủ? - Nhỏ trề môi trả lời.
- Em còn giận anh hã? 
- “Phải đó. Rất giận đó.” - Cậu “rủa” thầm trong bụng rồi nói - Tôi làm gì mà giận anh? Anh mới vừa chuyển sáng hôm qua thôi mà. Đã đụng chạm gì đâu mà giận? Không lẽ tôi như vầy là do anh sao?
- Hã... - Nhỏ Uyên hốt hoảng thốt lên.
- Em... em nói gì? - Thái độ của Phong cũng y hệt như nhỏ Uyên.
- “Uyên. Xin lỗi mày. Phong. Anh biết tay tui. Hừ”
........
- Duy. Em nói coi anh là ai?
- “Hồi đó ổng nói sao ta? À! Nhớ rồi.” - Chào. Tên : Trần Khánh Phong. Tuổi: Lớn hơn mấy mem lớp này 3 tuổi. Ba mẹ tôi là hiệu trưởng trường này và rất giàu. Hết... Hôm qua anh nói như vầy. Đủ chưa? Có cần tôi diễn lại bộ dạng hôm qua trong lớp của anh nữa không?
........
“Lại khóc. Anh thành con ma nước lúc nào vậy chứ?Đừng khóc! Em không muốn anh như vậy đâu...”
.........
“Nhỏ kia lôi ổng đi đâu mà lâu vậy trời... Không biết có làm gì ổng không...”
...........
“Hừm. Con nhỏ này ghê thật. Nói gì mà mới đây ông đã tôi - cậu tỉnh bơ.Thôi kệ. Mai tính tiếp vậy...”
..........
“Trời đất. Có vụ tái hiện lịch sử này nữa sao? Hèn chi hai bữa nay không thấy ổng bén mảng qua đây. Chắc dành thời gian âm mưu vụ này với nhỏ kia đây... Cơ mà cũng hay... Tranh thủ cơ hội làm eo một chút... Mà có vẻ ổng đã ổn rồi nhỉ... Thấy diễn tỉnh quá... Phong thiếu gia là phải vậy chứ...”
..........
“Tội nghiệp dì Tư. Tự nhiên bị lôi vào vụ này.”
...........
------------------------------------ End Flashback -------------------------------------


- Alo. Uyên hã? Trưa nay thành công một nửa. - Phong đang gọi cho Uyên sau khi về đến nhà.
- Thành công một nửa là sao cha kia?
- Thì có một số chi tiết hơi lệt đi. Nhưng vẫn như thế. Phải thảy 3 con cá mới té đó. 
- Trời đất. Rồi thấy nó có phản ứng gì không?
- Cũng như hồi đó. Đỏ mặt. Hì.
- Vậy thì tốt. Giờ ông lo cho ngày mai đi. Ngày mai bắt đầu lần “lấy điểm” đầu tiên đó.
- À. Hình như hôm nay cũng có chút kết quả. Tự nhiên trưa nay Duy tự nhận mình là “đầu bếp nhỏ”.
- Hử. Có hả? - Giọng nhỏ Uyên bắt đầu phấn khích.
- Ừ. Tự nhiên nói ra.
- Trước đó có biểu hiện gì không? Hay ông có nói rồi quên không đó?
- Không có. Nếu muốn nói vậy thì phải trong hoàn cảnh kia. Chứ lúc đó sao gọi vậy được. Đang ngồi ăn tự nhiên Duy buộc miệng nói vậy đó.
- Có khi nào... - Tự nhiên nhỏ ngập ngừng. Gương mặt nhỏ ở đầu dây bên kia đang đăm chiêu suy nghĩ gì đó.
- Uyên nghĩ sao?
- À không có gì đâu. Ngày mai chắc sẽ thay đổi kế hoạch chút xíu... Sẽ như vầy.... ^@#^% 7*(%($%&@!!@.... Ông chịu được không? Tui sẽ dặn thằng đó nhẹ tay. Vì tui không kiếm được hàng cho cây bút gây mê đó nữa. Lâu lắm rồi... Hy vọng nó không nhớ tui từng cho nó cái đó...
- Không sao. Cứ làm những gì Uyên thấy cần. Duy chịu thiệt vì Phong đâu ít. Bao nhiêu đó có nhằm nhò gì.
- Ừ. Ông vẫn là tuyệt nhất. Haha... - Nhỏ nịnh xong liền cúp máy...


---------------------------------------------------------------------


Điểm đến hôm nay là bãi đất trống của cậu. Sáng nay vừa mới ngủ dậy anh đã tới lôi cậu ra khỏi nhà.

- Sao anh biết chỗ này? - Cậu giả vờ hỏi. Sẵn nhìn chung quanh. Khung cảnh vẫn như xưa. Vẫn còn rất hoang sơ và xung quanh chỉ có cỏ dại mọc đầy.
- Bà chằn nói. Sáng nay chán nên rủ ra đây chơi. - Phong trả lời rồi lén nhìn về hướng bụi cỏ gần đó.
- Ngoài này có gì mà chơi? - “Chơi con khỉ. Hai người dụ tui ra đây để bày mưu thì có. Thằng đầu trọc đó chắc còn để cho thuê.”
- Thì hóng mát.
- Anh thấy nãy giờ có mát không? - “Haha. Nhìn mặt anh kìa. Kiên nhẫn chút đi chứ. Anh đang “cua” tui đó.” 
- Sao nói gì ra cũng phản bác vậy? Vậy hồi sáng đi theo tôi làm gì?
- Đúng sự thật thôi mà. - Cậu nhún vai.
- Thật ra thì... 
- Thì sao? 
- Tôi muốn làm bạn với cậu? Được không? 
- Anh muốn nghĩ sao cũng được nhưng chắc tôi cần nói cho anh biết anh đừng nên tiếp xúc nhiều với tôi. Tôi không muốn và việc này cũng không tốt cho anh đâu. Tôi không phải… - “Hơi sai kịch bản nhỉ - Ra đây để ngỏ lời làm bạn. Uyên à. Mày dựng tình huống rởm quá. Haha. Đáng ra cái này mày nên để cho trưa hôm qua.”
- Không phải cái gì ? 
- Ừ thì không phải người cùng đẳng cấp để làm bạn với anh... 
- Đi đâu vô đây sớm vậy hai cưng. Đột nhiên trong bụi cỏ chui ra một tên đầu trọc xăm trổ quằn quện. Một bên tay xăm hình hổ bên còn lại hình rồng nhìn rất hung tợn. Trên mặt hắn có một vết sẹo lớn chạy dài từ mang tai xuống cằm.
- Mày muốn gì? Phong đứng phắt dậy rồi kéo Duy ra sau lưng.
- ... “Ghê thật. Y chang thằng cha đó. Mà bữa nay không có cây bút. Để coi anh xử lý ra sao.”
- Đi xe moto xịn ha. Chắc nhà giàu lắm hã. Cho “em” chiếc xe này chạy chơi nha “đại ca”. Nói rồi hắn rút trong túi ra một con dao bấm rồi le lưỡi liếm lên đó đầy thách thức.
- Mày đang sủa cái gì vậy con chó thiến kia? Phong gầm lên.
- Đ.M nói chuyện đàng hoàng đ** chịu muốn nói chuyện kiểu này àh. Không chần chừ thêm hắn lập tức cầm dao lao thẳng tới chỗ hai người đang đứng. Nhanh như cắt Phong xô cậu ra rồi lách mình né cú đâm của tên kia. Hắn tiếp tục vung dao chém vào Phong như con thú hoang. Phong lùi lại thủ thế rồi tung ra một cú đá. Tên đầu trọc cũng không phải dạng vừa. Hắn xoay mình né cú đá của Phong ngọt xớt. Có lẽ hắn cũng có võ.
- Đ.M biết khôn thì tránh đường cho tụi tao về. Còn không thì mày phơi xác ở đây đó... - Nói đoạn anh lén nhìn ra sau thì thấy Duy vẫn đang đứng nép vào lưng mình thì nhoẻn miệng cười.
- Mày nghĩ mày là ai hã thằng nhãi. Bữa nay tao lụi chết mẹ hai đứa bay. Nói rồi hắn tiếp tục cầm dao xông tới. Phong bước lùi vài bước thì vô tình vấp phải cục đá to ngay sau lưng rồi té xuống đất. Tên kia chỉ chờ có thế. Hắn lao tới vung dao lên. 
- Bỏ tay tao ra thằng kia. Đ.M. Hay mày muốn chết trước nó. - Cậu đang dùng hết sức gằn tay hắn lại.
- Mày nghĩ mày có thể đụng đến anh ta dễ vậy à? - “Phối hợp một tí cho ổng vui nhỉ?”
- DUY. BỎ RAAA... Phong hét lên rồi bò dậy. Đoạn anh lao tới hắn.
- Mẹ nó.... - Hắn gầm lên rồi vung dao....
XOẸT... - AHHH.... - Một đường cắt dài lập tức xuất hiện trên tay Phong... BỐP.... Tên côn đồ ngã lăn kềnh ra đất sau cú đá của anh...
- Anh Phong. Anh có sao không? - “Chết tiệt. Không lẽ là thật? Nếu là đóng kịch thì có cần như vầy không?”- Cậu bắt đầu thấy hoảng khi thấy máu tuôn ra thành dòng nơi bánh tay anh.
- Tụi mày... Chờ đó.... - Hắn giơ giơ dao đe dọa rồi chạy lủi vào bụi cỏ gần đó. Mất hút.
- Đưa tay em coi. Khỉ thật. Sao chảy nhiều máu vậy nè... SOẠT... - Cậu vội xé một mảnh áo rồi băng sơ lại vết thương cho anh.
- Tôi không sao. Quen rồi. - Vừa nói anh vừa chú ý đến nét mặt đầy lo lắng của cậu.
- Quen con khỉ. Mấy năm nay... À không... Anh thấy sao rồi. Để tôi đưa anh đến bệnh viện. - Nói rồi cậu đỡ anh dậy đoạn leo lên xe ngồi trước.
- Cậu biết chạy?
- Có. Lên đi. Nhanh! Một hồi mất máu nhiều hơn bây giờ... - Cậu gắt lên khi thấy Phong vẫn còn đứng đó chần chừ. “Giờ này mà còn tâm trạng để diễn kịch sao. Đồ khùng.”
- Ừ... ừ... - Trong đầu anh lúc này xẹt ngang một dòng suy nghĩ gì đó.

-------------------------------------------------------------------------------

TỐI HÔM ĐÓ

- Duy. Vô bệnh viện liền đi. Cha Phong bị sock thuốc. Đang cấp cứu. - Tiếng nhỏ Uyên hớt hải qua điện thoại.
- Được rồi. Tao tới liền. - Cậu quăng vội điện thoại xuống ghế rồi tức tốc chạy lao ra cửa. Cậu chỉ mới trở về sau cả ngày ở trong bệnh viện lo cho Phong vì “anh bị thương như vầy là vì bảo vệ tôi...”
- TỤI BAY. BẮT LẤY NÓ. - Là một giọng đàn ông lạ hoắc.
- Hã... PHỤP... - Ư... Ư... Các người muốn gì... Thả tôi ra.... - Cậu vừa nghe được tiếng nói kia thì đã thấy trước mắt mình tối om. Có một túi vải màu đen đang trùm lên đầu cậu. Ngay sau đó là ba, bốn người lao đến khống chế và trói chặt tay chân cậu lại. Cậu ra sức vùng vẫy nhưng vô hiệu. Bọn chúng quá khỏe. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi cậu đã bị trói chặt. Trong lúc đang choáng váng vì bị phục kích bất ngờ thì một cơn buồn ngủ từ đâu kéo đến... Chiếc túi chụp có thuốc mê... Và rồi cậu nhanh chóng rơi vào trạng thái vô thức...

- Nè... Nhóc... Tính ngủ hoài à... 
- Ưm... - Cậu đang lờ mờ tỉnh dậy khi bị vỗ vào mặt liên tục.
- Dậy đi cưng. Dậy để sướng nè. Hố hố... - Một giọng đàn ông ngả ngớn đang nói.
- Các người muốn gì? - Ngay lập tức cậu nhận ra mình đang ở sào huyệt của bọn bắt cóc. Chiếc túi chụp khi nãy đã được thay bằng một dải băng vải màu đen.
- Coi kìa. Hàng ngon đó tụi bay ơi. Đêm nay anh em mình phải hưởng thụ cho đã. Há há. - Một tên khác nói vọng vào. Từng tràng cười suồng sã theo đó cứ lần lượt vang lên khắp lượt. 
- Thả tôi ra. Các người là ai? - Cậu ra sức chòi đạp hòng thoát khỏi sự kềm kẹp của những vòng dây nhưng tất cả đều vô hiệu. 
- Cưng ngoan nào. Nghe bà chủ nói cưng thích đàn ông lắm đúng không? Đêm nay bọn này sẽ cho cưng biết mùi đàn ông thật sự là gì. Á ha ha ha...
- Thả tôi ra... - Lúc này đây cậu đã thật sự hoảng loạn. Trong thâm tâm bắt đầu suy nghĩ “Bà ta dùng đến hạ sách này để đối phó với mình sao.”
- Để bọn anh thỏa mãn rồi cưng sẽ được tự do thôi nhóc à. - Nói rồi tên đó liền xé toạc chiếc áo cậu đang mặc trên người. 
- Đừng mà... ĐỪNG.... - Cậu hét toáng lên. Nhưng có lẽ chẳng lọt được chữ nào vào tai bọn người kia. Bọn chúng vẫn tiếp tục cười cợt xung quanh cậu. Âm thanh có phần lớn hơn ban đầu. - ANH PHONGG.... - Trong vô thức cậu đã buộc miệng gọi tên anh khi bàn tay của tên kia chạm đến nút quần của mình... 

Bất chợt không gian xung quanh trở nên im bặt. Những tiếng bước chân đang đứng xung quanh bỗng nghe xa dần rồi mất hút. Rồi cậu nghe được tiếng cửa phòng được đóng lại. Kế đến là âm bấm ổ khóa... Có ai đó đã vào vào phòng... Bước chân càng lúc càng gần hơn... Hình như chỉ có một người. Cậu cảm giác được tim mình lúc này đang run lên theo từng tiếng đế giày va chạm vào nền gạch. Cuối cùng thì người đó cũng tiến đến sát bên cậu. Hắn chẳng nói gì mà chỉ bế cậu lên rồi nhẹ nhàng đặt xuống một mặt phẳng thật mềm và êm ái. Sau đó hắn lại tiếp tục nằm xuống rồi kéo cậu nằm sát vào người hắn. Trong khoảnh khắc đó cậu vô tình ngửi thấy được một mùi hương thoang thoảng đang toát ra từ lồng ngực hắn. Nơi mặt cậu đang áp vào. Trầm nhẹ, nam tính và... thân thuộc... 
- Anh... Ông... là ai? ... Tôi... - Cậu run run dò hỏi hắn. Thứ mùi hương kỳ lạ kia đã làm các giác quan trong đầu cậu bị xáo trộn. 
- .... - Không có âm thanh nào đáp lại câu hỏi của cậu. 

Và rồi hắn bắt đầu hành động. Những mảnh áo khi nãy bị xé rách còn sót lại đang vướng vào những vòng dây trói được hắn lần lượt gỡ ra hết. Cậu cảm thấy hình như mỗi lần như vậy hắn đều luồn tay xuống dưới những vòng dây đó rồi khẽ xoa vào những nơi bị nó thít hằn lên. Từng ngón tay của hắn cứ thế lướt đi trên thân thể cậu. Nhưng có một điều kỳ lạ. Từ lúc bị hắn chạm vào người đến giờ cậu không hề cảm nhận được một sự suồng sã, ghê tởm nào mà thay vào đó là cảm giác như mình đang được nâng niu, quý trọng. Những động tác ve vuốt của hắn cứ nhẹ nhàng, ý tứ mà ung dung chơi đùa trên thân người cậu. Điều tưởng chừng như vô lý ở giờ phút này. 

- Xin... đừng... - Cậu cất tiếng ngăn lại khi tay hắn bắt đầu đụng đến nửa thân dưới của mình.
- ... - Vẫn là một sự im lặng khác thường. 

Hắn dường như không để ý đến điều cậu vừa nói mà tiếp tục mở khóa quần cậu ra rồi kéo tuột nó xuống. Ngay lập tức cậu co đầu gối lên để ngăn không cho hắn kéo xuống nữa. Hắn thấy vậy bèn dừng lại. Nhưng rồi bàn tay của hắn lại tiếp tục chạm vào bên ngoài vùng đang được chiếc quần nhỏ duy nhất trên người cậu che chắn. Sau đó hắn tiếp tục dùng một ngón tay miết nhẹ lên lưng quần vài cái rồi từ từ tiến vào trong. Một ngón, hai ngón rồi ba ngón... Chẳng mấy chốc “tiểu bảo bối” của cậu đã nằm gọn trong tay hắn. Sau một hồi mân mê, đùa cợt và kích thích... Bàn tay hắn dần xiết lại rồi nhịp nhàng chuyển động cho đến khi cậu phải thở hắt ra một tiếng... 
- Phong... Xin lỗi... anh... - Lúc này đây cậu hiểu rằng mình đã rơi vào cái bẫy của hắn. Những động tác dịu dàng vừa rồi chỉ là bước dạo đầu cho mục đích cuối cùng này. Khốn kiếp. Cậu đã không thể làm chủ được tà tâm của mình. Nỗi hổ thẹn bắt đầu xâm chiếm tâm trí cậu. Làm như vậy chẳng khác nào cậu đã phản bội anh thêm lần nữa? Giữa lúc cậu đang buông mình vào những dòng suy nghĩ thì hắn bất ngờ cúi xuống hôn lên môi cậu. Với chút ý chí chống trả cuối cùng cậu dùng sức cắn thật mạnh vào môi hắn. Cơ thể này có thể mặc cho hắn dày vò nhưng nụ hôn này thì không. Đây là điều quý giá chỉ dành riêng cho anh... Kỳ lạ thay! Hắn vẫn giữ nguyên đó. Mặc cho cậu từ từ gia tăng sức ép giữa hai hàm răng. Mặn... Môi hắn đã chảy máu. Cậu cảm giác được mùi vị mặn mặn, tanh nồng đặc trưng ấy đang chảy trên đầu lưỡi của mình. Nhưng tuyệt nhiên hắn vẫn không có ý định rời khỏi môi cậu. Rồi cậu chợt cảm thấy bờ môi này rất quen thuộc... Cái cảm giác quen thuộc đó càng mãnh liệt hơn so với mùi hương khi nãy. Và như nhận ra điều gì đó cậu từ từ nới lỏng ra rồi hưởng ứng lại nụ hôn của hắn. Chỉ có thể là người đó...

- Nhận ra rồi sao? - Một giọng nói thân thương đầy quen thuộc đang tryền vào lỗ tai cậu. Cùng lúc đó dải băng bịt mắt cũng được tháo xuống...

---------------------------------------- Flashback ----------------------------------------------- 


BUỔI TRƯA HÔM ĐÓ TẠI BỆNH VIỆN 


- Uyên... Hình như... - Phong muốn nói gì đó với nhỏ Uyên nhưng còn ngập ngừng. Duy đã bị hai người đuổi khéo đi đóng viện phí nãy giờ.
- Sorry. Tui kêu nó làm vừa thôi mà ai dè nó làm nặng tay như vầy. - Nhỏ Uyên nhìn Phong vẻ hối lỗi.
- Không có gì. Nhưng nhờ vậy mà Phong nhìn ra được vài thứ? 
- Có phải ông đang nghĩ như tui? 
- Ừ. Thật ra thì ngay từ hôm qua đã thấy có gì đó khác khác rồi. Nhưng Phong chỉ nghĩ là Duy đang ghét Phong vì buổi nhập học. Nhưng càng lúc càng thấy...
- Nếu thật vậy thì quá đáng thật... - Nhỏ bặm môi lại.
- Kế hoạch tối nay hủy đi. Phong đã có kế hoạch khác. “Gậy ông đập lưng ông”. - Nói rồi anh nháy mắt một cái. Trên môi nở một nụ cười ranh mãnh.
- Uyên xích lại đây... ()%$%@%#$% #%&^$&^$67 !$!@#%^$&....
- TRỜI ĐẤT. BIẾN THÁIIIIIIIII - Nhỏ nghe Phong nói xong thì la lên. - Nhưng mà. Không gây thiệt hại gì... DUYỆT. Hố hố... - Kết thúc là tràng cười man rợ độc quyền vốn có của nhỏ.

---------------------------------------- End Flashback -------------------------------------------------


- Quả nhiên là anh. Em không ngờ anh còn cả trò này đó. - Dải băng vừa rời khỏi cậu đã nhìn thấy ngay khuôn mặt của Phong đang nhìn mình âu yếm. Trên môi anh vẫn đang rỉ ra chút máu nơi vết cắn của cậu khi nãy.
- Nếu không phải anh thì sao? - Phong nói trong khi hai tay vẫn đang mở trói cho cậu.
- Không có tên cưỡng bức nào bị cắn mà để yên như anh vậy đâu. Với lại... - Nói đến đây cậu chợt thấy mặt mình nóng ran lên.
- Với lại sao? - Anh đỡ cậu dậy khi đã tháo dây trói xong.
- ... Khi... hôn... người... mình... yêu nhất... tự nhiên... sẽ nhận ra thôi... - Mặt cậu lúc này còn đỏ hơn nữa. Có phải vừa rồi cậu đã tự nói rằng mình yêu anh nhất sao??? 

- Ha. Yêu nhất? Thật không? 
- Anh còn nói? - Cậu khẽ nhăn mặt lại.
- Vậy ai đã giả vờ mất trí nhớ để lừa anh? Em cũng cao tay lắm nhóc à. - Nói rồi Phong nhéo nhẹ lên đầu mũi cậu một cái.
- Vậy ai đã bày ra những chuyện từ nãy tới giờ để lật tẩy em? Nếu nói cao tay thì sao em bằng anh được. 
- Vậy là một đều nhé “đầu bếp nhỏ” của anh ! 

- END CHAP 28 -

Thứ Sáu, 1 tháng 7, 2016

TEASER HAI LỐI MỘNG






"Thân phận, bản sắc, giống loài,... tất cả ta đều không nề trọng. Ta sẵn sàng quên đi mình là ai, sẵn sàng bỏ đi 700 năm tu kiếp chỉ để bên người... Ta chưa từng đòi hỏi hay yêu cầu người phải làm gì cho ta trong suốt quãng thời gian ái lạc bên nhau. Tất cả chỉ để nhìn thấy một nụ cười trên môi người... Hoan, ái, hận, sầu của ta vốn đã đặt hết nơi trái tim người... Nhưng có vẻ bao nhiêu đó vẫn chưa đủ... Bởi lẽ ta luôn tự cảm nhận được... Ta... chưa bao giờ... là lựa chọn duy nhất trong lòng người..."

"Hai Lối Mộng" - New Project.
Releasing on 10.08.2016"

TRAILER HAI LỐI MỘNG




- TRAILER -

Từng lớp quần áo trên người Khánh đang dần dần được cởi bỏ. Cả người cậu tê dại đi dưới những cử chi mơn trớn cực kỳ điêu luyện của Minh. Những ngón tay thon dài đầy ma thuật đang nhẹ nhàng vuốt ve từng thớ da thịt trên người cậu. Chốc chốc anh lại cúi xuống hôn vào những nơi mà đầu ngón tay mình vừa mới đi qua. Cả người cậu lúc căng cứng, lúc thả lỏng theo từng cái chạm nhẹ của anh.Cảm giác đê mê cháy bỏng đang từ từ lan tỏa vào từng lỗ chân lông trên làn da không tì vết của cậu. Rồi cuối cùng cũng đến nơi cực đỉnh. Từng cái vuốt nhẹ, từng động tác xoa nắn nhịp nhàng, đều đặn dần dần kích thích mọi giác quan trong người cậu đạt đến những khoái cảm lạ kỳ của lần đầu tiên. Một lát sau cậu lại cảm giác được nơi ấy của mình đang dần trở nên ẩm ướt rồi tê rần đi theo từng cái đánh lưỡi điệu nghệ của anh...

- Nhắm mắt lại. Anh có bất ngờ dành cho em... - Bỗng nhiên Minh rời khỏi nơi đó rồi chồm lên thì thầm bên tai cậu.
- Ưm... - Cơn khoái cảm đã làm cậu cổ họng nghẹn ứ. Phát ra chỉ là những âm trầm nhẹ kéo dài nơi thanh quản. Lúc này ngoài biết phối hợp ra cậu chẳng còn lựa chọn nào khác...

Leng keng... Leng keng... Có tiếng kim loại nhẹ va đập vào nhau...

Ướt... Một thứ chất lỏng nào đó đang được tưới lên khắp người cậu... Tiếp đến là một mùi hương hăng nồng xộc thẳng vào mũi.

Thoáng chút ngỡ ngàng.Tỏi. Phải. Là nó... Rồi như cảm giác được có chuyện gì đó bất thường. Cậu mở choàng mắt ra. Minh đang ngồi đó trên tay lăm lăm xâu chuỗi bạc với những mặt thánh giá đang va chạm vào nhau tạo thành những tiếng leng keng vừa nãy. Cả người cậu lúc này loang lổ thứ nước tỏi mà anh đã tưới lên...

- Anh... - Cậu ngỡ ngàng nhìn những thứ trên tay Minh.
- Sao? Ngạc nhiên lắm à? - Trong giọng nói của anh đã không còn sự ấm áp thường ngày. Thay vào đó là nét hững hờ, băng lãnh.
- Anh đã biết từ lúc nào? - Cậu ngồi yên cúi mặt hỏi Minh. Trên người đã bắt đầu khó chịu vì thứ nước kia.
- Lúc tên Thiện đem máu đến cho em. Em đâu ngờ rằng tôi lúc đó đang ở ngay phía sau lưng em... - Nói rồi Minh nhếch môi lên nhả ra một điệu cười khinh miệt.
- Sao anh dám chắc rằng em không biết anh đã trốn sau bức màn đó? Anh quên ma cà rồng có thể đánh hơi sao? - Cậu dùng tay ôm chặt lấy ngực mình. Cơn đau buốt đang ập đến. Hơi thở trở nên gấp gáp và nặng trĩu. Hơn 700 năm nay chưa bao giờ cậu rơi vào tình trạng như thế này. Ai cũng biết dòng họ đế vương trong giới ma cà rồng luôn có những khả năng ưu việt hơn đồng loại để chống lại những thứ gây tổn hại đến mình như thánh giá, bạc, tỏi, kinh thánh... Đặc biệt là với những người ở dòng họ thợ săn như Minh. Và có lẽ cậu là tên ma vương đầu tiên rơi vào tình cảnh như bây giờ. Đêm hôm ấy cậu biết anh đã trốn ở đó chứ. Anh quên rằng anh là con người và cậu là ma cà rồng sao? Mà đã là ma cà rồng thì khứu giác cực kỳ nhạy bén với thứ gọi là “mùi con người”. Ở đây lại còn là mùi của người mà cậu đem lòng yêu thương...

- Nếu biết sao em còn để tôi sống? - Lúc này Minh mới giật nẩy mình. Sao anh lại quên điều đó chứ? Nhưng rồi anh lờ mờ hiểu được gì đó khi nhìn thấy cậu đang nhăn mặt khổ sở chống chọi lại tác dụng của nước tỏi. Thứ mà ngay cả một ma cà rồng hạng bét có bị dính vào cũng chỉ bị xây xát nhẹ. Cao lắm là phỏng đôi chút. Thường thì nó chỉ dùng để làm đối phương mất tập trung. Mà giờ đây trước mắt anh. Đường đường là một ma vương mà chỉ vì thứ nước “hạ cấp” ấy lại thành ra như thế này sao?
- Vì em chưa từng có ý nghĩ sẽ làm hại anh. Kể cả khi anh biết em là ai. - Hai con ngươi trong mắt cậu bình thường màu nâu nhạt giờ đây đã chuyển thành vàng rực. Màu mắt đặc trưng của dòng giống ma cà rồng. Thời gian qua ở cạnh anh những khả năng vượt trội vốn có trong người cậu giảm sút đến mức đáng báo động. Sát khí của dòng họ thợ săn đã làm ma khí trong người cậu suy giảm không phanh. Thêm nữa việc hơn hai tháng nay không đụng đến giọt máu nào cũng là một lý do khiến nguyên thần tổn thương không ít...
- Đừng giả vờ. Lũ mạt hạng các ngươi mà cũng có lúc chê máu người sao? - Vẫn là giọng điệu khinh bỉ như lúc nãy.
- Vậy anh nghĩ với bản lĩnh của một thợ săn tập sự như anh có thể làm em trở thành như vầy sao? - Vừa dứt câu nói Khánh cũng ngã vật xuống giường. Hai tia vàng rực trong mắt cậu từ từ yếu dần rồi chuyển thành một màu xám bạc.
- Có lẽ tôi đã đánh giá quá cao một ma vương như cậu chăng? Haha. - Minh cười nhạt ra vẻ vô tình nhìn Khánh đang thoi thóp trên giường nhưng trong lòng đã bắt đầu nao núng.
- Bây giờ đang là lúc em... Khụ... suy yếu nhất... Anh... Khụ... Anh có thể... ra tay. Đây sẽ là chiến công... Khụ... Khụ... Chiến công vẻ vang đầu tiên của anh... - Cậu thì thào nói rồi nhìn anh. Trên môi cố nhếch lên một đường cong nhẹ... Nơi đáy mắt đột nhiên có một dòng màu đỏ tươi chảy xuống...
- Em tưởng tôi không dám? - Minh xiết chặt vòng dây chuỗi trong tay mình.
- ... Hộc... hộc... - Cậu không trả lời được nữa mà chỉ đưa mắt nhìn anh. Ánh nhìn màu xám bạc chứa đầy nỗi đau thương và thất vọng. Cậu đã đặt niềm tin sai chỗ. Cậu nghĩ rằng với tình cảm hơn 6 tháng nay sẽ giúp cả hai bỏ qua sự trái ngược thân phận của nhau. Cậu thì đã làm được ngay từ lúc bắt đầu nhận lời yêu Minh nhưng còn anh thì...

Rồi cậu cảm thấy cơ thể mình được nâng lên trong một vòng tay rắn chắc quen thuộc. Tiếp theo cổ của cậu bắt đầu chạm vào những vòng quấn kim loại... Nơi tiếp xúc bắt đầu bốc khói và phát ra những tia lửa nhỏ... Trên làn da đã đổi màu trắng nhợt từ từ xuất hiện những vết cháy khô khốc đen bạc... Dòng máu đỏ nơi khóe mắt vẫn tiếp tục lăn dài trên má cậu... Đâu phải ma cà rồng là vô cảm? Đâu phải ma cà rồng là không có nước mắt? Chẳng qua nước mắt đã được thay thế bằng chính những giọt máu hiếm hoi trong người họ mà thôi...

XOẸT... Bỗng nhiên cậu thấy khoan khoái lạ kỳ. Những vòng dây xiết chặt nơi cổ đang dần được nới lỏng và hoàn toàn không cảm nhận được nữa. Những vết cháy đen cũng mờ đi rồi biến mất. Hơi thở trong phút chốc cũng nhẹ nhàng trở lại. Trước khi ý thức được điều gì đang xảy ra thì cậu lại thấy trong miệng mình hay nói đúng hơn là nơi đầu lưỡi đang tiếp xúc với một loại chất lỏng vô cùng quen thuộc. Giật mình mở mắt ra thì thấy cổ tay Minh đang kề sát miệng mình. Dòng chất lỏng màu đỏ mà hơn hai tháng nay cậu đã kiêng bỏ vì anh đang từ từ chảy vào trong miệng thông qua một vết cắt sâu hõm...

- Sao anh phải làm vậy chứ? - Khánh vội bật dậy. Tuy rằng lượng máu rất ít nhưng cũng tạm đủ để cậu lấy lại một chút sức lực. Cậu nhanh chóng lấy bàn tay phải áp lên chỗ vết thương đang chảy máu trên cổ tay Minh. Chỉ một lát sau đường cắt đã biến mất.
- Em đi đi... Coi như chúng ta chưa từng quen nhau. Mọi chuyện vừa rồi hãy quên đi... Lần sau gặp lại tôi sẽ chính tay giết em bằng khả năng của mình chứ không phải như thế này... - Minh nói rồi buông cậu ra. Đoạn đứng dậy quơ lấy chiếc áo đang nằm vắt vẻo trên ghế mặc lại. Lưng quay đối diện với cậu...
- Anh...
- ĐI ĐI... - Minh gào lên. Trong mắt anh có gì đó lấp lánh...
VỤT... Trong phòng chỉ còn lại một người. Thấp thoáng ngoài cửa sổ là một bóng đen đang dang rộng đôi cánh bay lẫn vào màn đêm u tịch...

Trích "Hai Lối Mộng" - New Project
Coming Soon on August 10, 2016